́nh chết Triệu Tuệ. (2)
- Lục gia không có bảo vật gì, Triệu Vô Cực, ngươi đi phí công một chuyến rồi.
Vẻ mặt Lục Vũ trầm xuống, nói.
- Lục Vũ, lẽ nào Lục gia ngươi không biết, khi trước tổ tiên Lục gia các ngươi đi tới đây có hai người, một người chính là tổ tiên c*̉a Triệu gia ta. Kiện bảo vật kia vốn là thứ c*̉a hai nhà chúng ta, đặt ở Lục gia các người đã lâu như vậy, hiện tại c*̃ng nên trả về Triệu gia chúng ta chứ?
Triệu Vô Cực lạnh nhạt nói.
- Triệu Vô Cực ta không biết ngươi nói gì, có thể ngươi tìm nhầm người rồi.
Lục Vũ nói.
- Mặc kệ ngươi có thừa nhận hay không, huyết tẩy Lục gia các người xong c*̃ng sẽ biết thôi.
Triệu Vô Cực lạnh lùng nói.
- Từ hai mươi năm trước đã bắt đầu, Triệu gia các ngươi đã có mưu đồ với Lục gia, hiện tại chân chính trở mặt c*̃ng tốt. Triệu Vô Cực lẽ nào ngươi nghĩ bằng vào tu vi Vũ Suất cửu trọng c*̉a ngươi có thể thắng ta sao?
Lục Vũ nói.
- Lục Vũ, ta sớm biết Lục gia các người không chỉ có Vũ Tướng đơn giản như vậy. Vũ Suất lục trọng, đáng tiếc còn chưa đủ, ẩn tàng lâu như vậy, Triệu gia ta c*̃ng tìm lâu như vậy, rốt cuộc c*̀ng tìm được.
Triệu Vô Cực nói.
- Muốn chiến thì chiến, còn có một ít bằng hữu không ngờ tới đây, vậy thì c*̀ng nhau xuất hiện đi.
Ánh mắt Lục Vũ quét qua chung quanh, thanh âm quanh quẩn trong không gian.
- Ha ha, lão tộc trưởng Lục gia quả thực là lợi hại.
Một tiếng cười to vang lên, lập tức trong không trung có một đạo thân ảnh hiện ra. Người này tuổi tác chừng năm ngươi, mặc trường bào màu xám, lăng không mà đứng. Cước bộ không có một chút biến hóa gì mà không gian giống như co rút lại, trong nháy mắt tới bầu trời trước mặt mọi người.
- Vũ chấp sự.