́nh chết Triệu Tuệ. (1)
- Lão cẩu Triệu gia, ngươi tiến lên một bước thì chính là tử kỷ c*̉a nàng ta.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nhìn Triệu Tuệ trong tay rồi nói, trên mặt còn khẽ mỉm cười.
- Lục Thiếu Du mau thả mẫu thân ta ra.
Cơ mặt Lục Thiếu Hổ co quắp lại tiến lên bên người đám người Triệu Huy, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du lúc này không dám nhìn thẳng nữa.
- Tiểu tử, ngươi dám lật lọng sao?
Triệu Vô Quang cả giận nói, một cỗ hàn ý nhanh chóng khuếch tán.
- Thì sao? Dù sao đi nữa hôm nay đám người Triệu gia các ngươi tới đây đều phải chết.
Lục Thiếu Du nói xong, một cỗ sát ý không hề che dấu tuôn ra.
- Khặc khặc.
Triệu Vô Quang âm lệ cười phá lên một tiếng, lạnh nhạt nói:
- Chỉ bằng ngươi sao? Ngươi thì tính là thứ gì.
- Thật không? Vậy để ta giúp ngươi kiến thức một chút.
Khóe miệng Lục Thiếu Du hiện lên một đạo sát ý, ánh mắt nhìn về phía Triệu Tuệ trong tay nói:
- Tiện tỳ nhà ngươi, không phải ngươi luôn muốn giết ta sao?
- Lục Thiếu Du, ngươi muốn làm gì?
Trong mắt Triệu Tuệ lúc này mang theo sự sợ hãi c*̀ng cực, hàn ý tràn ngập quanh thân Lục Thiếu Du khiến cho lòng nàng phát lạnh, thế nhưng Triệu Tuệ còn chưa nói xong thì đã vĩnh viễn không nói ra lời.
- Tiểu tử ngươi dám...
Triệu Vô Quang hét lớn một tiếng.
Sưu.
Một đạo hỏa ảnh chỉ trong tay Lục Thiếu Du trực tiếp bắn vào trong miệng Triệu Tuệ.
- Ta nói rồi, ta muốn xé nát cái miệng thối c*̉a ngươi ra.
Lục Thiếu Du thu tay lại, ném thi thể Triệu Tuệ xuống đất.
Sắc mặt đám người Lục gia lúc này có chút biến hóa, Lục Trung dường như muốn nói gì đó, thế nhưng hắn chỉ khẽ thở dài, c*̃ng không nói ra. Ánh mắt nhìn vào thi thể Triệu Tuệ trên mặt đất lúc này c*̃ng ảm đạm đi vài phần.
Sưu.
Giờ phút này, thân ảnh c*̉a Triệu Vô Quang c*̃ng trong nháy mắt tới bên người Lục Thiếu Du, mang theo một cỗ khí tức cường hãn ba động. Vũ Suất ngũ trọng, thực lực tuyệt đối là bất phàm.