̣t đao cắt đứt. (2)
- Huyết Tẩy Lục gia? Triệu gia các người c*̃ng phải trả một cái giá lớn.
Lục Trung quát lên một tiếng, vòng xoáy dưới chân chợt lóe, thân ảnh như thiểm điện đánh về phía Triệu Vô Quang.
Hai đạo thân ảnh đều vô c*̀ng nhanh chóng, không gian xung quanh chấn động, thân ảnh hai người biến mất tại chỗ, chỉ có rất ít người có thể nhìn thấy một mảnh tàn ảnh bỗng nhiên va chạm với nhau.
- Lục Trung, Vũ Suất nhất trọng như ngươi vậy mà c*̃ng không biết tự lượng sức mình.
Triệu Vô Quang lạnh lùng quát lên một tiếng, không gian trước người đột nhiên gấp khúc, một mảnh hơi nước phô thiên cái địa đánh về phía Lục Trung.
Trong đám hơi nước này, không gian trong nháy mắt gấp khúc, một cỗ lực lượng cực đoan trong nháy mắt khuếch tán ra chugn quanh. Toàn bộ bầu trời lúc này giống như phong vân biến sắc, lực công kích cường hãn như vậy khiến cho đám người Lục gia hoảng sợ.
- Tiểu Bạch, dẫn phu nhân lùi ra phía sua.
Lục Thiếu Du nhanh chóng nói, trước người nhanh chóng bố trí một đạo quang tráo, mẫu thân hắn chính là người thường, căn bản không thể chịu được một chút kình khí lan tới.
- Phu nhân, chúng ta lùi lại phía sau thôi.
Lục Tiểu Bạch nhanh chóng nâng La Lan thị lùi lại phía sau, trước người Lục Thiếu Du một vòng quang tráo được đánh ra, lập tức hắn c*̃ng lùi về phía sau.
Phanh.
Trước không trung, Lục Trung c*̀ng Triệu Vô Quang giao thủ tạo thành âm thanh bạo liệt, một cỗ lực lượng rung động không gian nhanh chóng khuếch tán.
- Lục Trung, ngươi không phải là đối thủ c*̉a ta.
Trước không trung, thủ ấn trong tay Triệu Vô Quang biến hóa, một cột nước bắn ra, cột nước này đường kính mấy thước, từ trong trống rỗng hiện ra, mang theo tiếng gió rít gào, không gian chung quanh gấp khúc.
- Không phải là đối thủ thì làm sao? Lục Trung ta không phải là hạng người sợ chết.