̣t đao cắt đứt. (1)
Triệu Huy hét lớn một tiếng, thủ ấn trong tay biến hóa, thân ảnh tức thì như quỷ mị nhanh chóng bắn về phía Lục Thiếu Du, một đạo trảo ấn đột nhiên từ trong trống rỗng chộp về phía Lục Thiếu Du.
- Ngăn cản ngươi c*̃ng không khó, Triệu gia các người rốt cuộc c*̃ng không nhịn được, nếu muộn động thủ thì hôm nay kết thúc mọi chuyện c*̃ng tốt.
Lục Trung than nhẹ một tiếng, dưới áo bào trắng, một vòng xoáy đột nhiên tuôn ra, thân ảnh thả người thành một đạo bóng trắng, tốc độ giống như thiểm điện, đột nhiên tiếp cận Triệu Huy, tốc độ cực nhanh, mà lúc này không gian chung quanh giống như là gấp khúc, mang theo một ít lực lượng không gian.
- Phù Quang Lược Ảnh.
Lục Thiếu Du kinh ngạc, Lục Trung thi triển Phù Quang Lược Ảnh, tốc độ so với hắn hiện tại còn nhanh hơn vài phần.
- Ẩn tàng không ít.
Lục Thiếu Du nhướng mày, Lục Trung thi triển vũ kỹ khiến cho không gian biến hóa, Lục Thiếu Du đột nhiên nghĩ tới Vũ Suất, chỉ có Vũ Suất mới có thể làm được một bước này.
- Lục Trung, ngươi là Vũ Suất?
Trong lúc đó, không gian truyền ra tiếng kinh ngạc c*̉a Triệu Huy.
Sưu.
Một đạo quyền ấn bằng hỏa diễm nhanh chóng ngưng tụ, hung hăng nện vào trảo ấn c*̉a Triệu Huy, chân khí va chạm khiến cho quang mang chói mắt khuếch tán.
Khục khục.
Triệu Huy trực tiếp lùi lại mấy bước, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Lục Trung.
- Không ngờ đúng là Vũ Suất.
Trong lòng Lục Thiếu Du ngạc nhiên, Lục Trung quả thực đã tới Vũ Suất, hẳn là Vũ Suất nhất trọng. Hắn khẽ nhướng mày, quả thực Lục Thiếu Du có chút kinh ngạc, xem ra Lục gia quả nhiên là ẩn nhẫn bao năm qua.
Đối với Lục Trung, Lục gia bao đời chỉ đạt tới Vũ Phách, Lục Thiếu Du c*̃ng vô c*̀ng hoài nghi, Lục Trung tốt xấu gì c*̃ng là đệ tử thân truyền c*̉a Vân Dương Tông, có người nói thiên phú hắn bất phàm, thế nhưng sau đó lại rời khỏi Vân Dương Tông. Bằng vào thiên phú c*̉a đệ tử thân truyền, sao có khả năng cho tới bây giờ còn là Vũ Phách.