̉ đột phá.
Mà lúc này trong nháy mắt Vân Hồng Lăng nhận ra, khi trước trong mật địa, những yêu thú ngũ giai cướp đi thánh quả Vũ Linh, trong đó có đầu Huyết Ngọc Yêu Hổ, lập tức ánh mắt Vân Hồng Lăng chuyển sang người Nghịch Lân Yêu Bằng, Thủy Hỏa Yêu Giao, một lát sau nàng c*̃ng nhanh chóng nhận ra bọn chúng.
- Nghịch Lân Yêu Bằng, Thủy Hỏa Yêu Giao.
Sắc mặt Vân Hồng Lăng lúc này biến đổi, nàng vô c*̀ng giật mình, những yêu thú cường hãn trong mật địa lúc này đều ở bên người Lục Thiếu Du.
- Tiểu tặc, thánh quả Vũ Linh trong mật địa đều là chàng lấy sao?
Vân Hồng Lăng c*̃ng không ngốc, nhìn thấy chuyện này nàng lập tức nhớ tới một màn kia trong mật địa. Sáu quả Vũ Linh thánh quả hơn phân nửa là bị tiểu tặc này cầm đi.
- Hắc hắc, không phải ta vẫn để lại cho nàng một quả sao?
Lục Thiếu Du cười hắc hắc. Dù sao đi nữa mấy đầu yêu thú này đi theo bên người hắn, chuyện trong mật địa sớm muộn c*̃ng bị phát hiện. Lục Thiếu Du c*̃ng không phủ nhận, huống chi hiện giờ Vân Hồng Lăng lại là người một nhà.
- Tiểu tặc nhà chàng, hóa ra đúng là chàng làm.
Vân Hồng Lăng bất đắc dĩ trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, nhớ tới lúc mình nhận một khỏa thánh quả Vũ Linh kia, Nghịch Lân Yêu Bằng c*̃ng không có cản trở, hiện tại mới biết được hóa ra là tiểu tặc này an bài. Tức thì trong lòng không khỏi hạnh phúc nói:
- Coi như chàng có chút lương tâm, ta sẽ không nói cho cha biết. Bằng không cha sẽ hỏi tội chàng.
Lục Thiếu Du mỉm cười, quả thực nữ nhi gả ra ngoài như bát nước hắt đi, Hồng Lăng hiện tại chính là người c*̉a hắn, sợ rằng sau này Vân Khiếu Thiên biết được chuyện này sẽ vô c*̀ng buồn bực.
- Tiểu tặc, yêu thú nhỏ chàng để bên cạnh mẫu thân là Thái Âm Yêu Thỏ đúng không?
Vân Hồng Lăng hỏi Lục Thiếu Du.