̉n kích. (2)
- Hai tên đó đều ở bên trong.
Ánh mắt nhìn về tòa đình viện trước mặt một lát, Bạch Linh lập tức nói với Lục Thiếu Du.
- Động thủ.
Lục Thiếu Du nói xong, chân khí dưới chân chợt lóe, thân ảnh đồng thời hóa thành một đạo tàn ảnh xuất hiện trong đình viện.
Xuy.
Trên thân ảnh xinh đẹp c*̉a Bạch Linh, bàn tay khẽ vươn ra, một đạo thủ ấn nhanh chóng được đánh ra, toàn bộ đình viện nhất thời được bao phủ bởi một tầng quang mang vô hình, mơ hồ nhìn lại, không gian bên ngoài vòng quang mang kia lúc này đang gấp khúc.
- Ai.
Trong sát na, trong đình viện có thanh âm vang lên, lập tức hai đạo thân ảnh trong nháy mắt truyền ra.
- Chúng ta lại gặp mặt rồi.
Lục Thiếu Du chắp tay đứng đó, lẳng lặng đứng trong đình viện, ánh mắt tràn ngập hàn ý nhìn vào thanh niên mặc hoa phục màu trắng và một thanh niên mặc trường bào lam sắc trước mặt.
- Lục Thiếu Du.
Hai người nhìn thấy thân ảnh trước mặt này không khỏi nhìn nhau, trong mắt có chút kinh hoảng, hai người này chính là hai huynh đệ Triệu gia, Triệu Kình Hải và Triệu Kình Thiên.
Người này tuy rằng đã tới Lục gia được một tháng, thế nhưng đây là lần đầu tiên thấy Lục Thiếu Du. Vốn tưởng rằng Lục Thiếu Du đã bị Sử Vân Sinh đánh chết, thế nhưng không ngờ tới Lục gia bọn hắn mới biết được Lục Thiếu Du đã sớm trở về, trong lòng vẫn luôn có chút bất an.
Hai người c*̃ng biết, thực lực hiện tại c*̉a mình không thể chống lại Lục Thiếu Du. c*̃ng sợ Lục Thiếu Du sẽ hạ thủ với bọn họ. Thế nhưng đây là Lục gia cho nên bọn họ c*̃ng không sợ. Chí ít tại Lục gia, Lục Thiếu Du không dám hạ thủ với bọn họ, như vậy Lục gia sẽ gặp phải phiền phức lớn. Chỉ cần đợi một đoạn thời gian nữa, đến lúc đó cường giả Triệu gia tới đây là có thể giải quyết tất cả.