̣t thế bảo đao. (2)
- Bằng không cây đao này c*̃ng không nặng về sát phạt chi khí như thế. Cây đao này, chỉ sợ sau này sẽ không phải là thiện đao, thế nhưng c*̃ng không thể phủ nhận nó là cây đao tốt. Sau này ngươi nên tận lực bớt giết chóc đi, giết chóc quá nặng ảnh hưởng tới việc tu luyện sau này c*̉a ngươi.
- Vâng.
Lục Thiếu Du đáp nhẹ một tiếng, khi nắm thanh đao này Lục Thiếu Du c*̃ng không nhịn được cảm giác một cỗ sát phạt chi khí. Cỗ sát phạt chi khí này không ngờ lại có thể mơ hồ kéo chân khí trong cơ thể hắn di chuyển, giống như là thông linh vậy.
- Đao tốt a.
Lục Thiếu Du thầm khen một tiếng, nhịn không được mà truyền chân khí vào trong. Tức thì trên chuôi đao vang lên một tiếng đao minh giống như là long ngâm.
- Ta chém.
Lúc này Lục Thiếu Du không thi triển bất kỳ vũ kỹ đao pháp nào, đem trường đao trong tay chém thẳng ra, nhất thời một đạo đao mang bắn thẳng về phía trước.
Sưu.
Mặt đất trong sơn động lúc này nhanh chóng nứt nẻ, xuất hiện một cái khe to chừng một ngón tay, nhanh chóng kéo dài tới bên ngoài sơn động, một đám đá vụn rơi xuống khe sâu.
Sưu Sưu.
Lục Thiếu Du đem từng đạo đao mang chém ra, tạo ra từng đường vòng cung, đao mang này mang theo tiếng đao minh như rồng ngâm, khí thế bàng bạc như vạn mã, khí thế vô c*̀ng mạnh mẽ.
Chân khí thu lại, Lục Thiếu Du nắm chặt thanh đao trong tay. Lúc này Lục Thiếu Du có thể cảm giác được trong thân đao có một cỗ lực lượng kinh khủng đao lưu chuyển, c*̀ng với chân khí c*̉a hắn phối hợp lẫn nhau, có thể nhanh chóng di chuyển, trong lúc mơ hồ, Lục Thiếu Du dường như nghe thấy trong thân đao, có một cỗ lực lượng muốn bắn ra ngoài.
Ca ca.
Tiếng âm bạo không ngừng vang lên trên mặt đất, mặt đất trong sơn động đều là nham thạch, thế nhưng lúc này trên mặt đất bằng nham thạch xuất hiện vô số vết nứt, kéo ra ra giống như mạng nhện.