̉n mạng linh khí. (1)
Thực lực c*̉a Nam thúc, Lục Thiếu Du vẫn không nhìn thấu, Phong chi dực sau lưng hiện lên, thân ảnh hắn cũng nhảy xuống khe sâu.
Giữa khe sâu, lúc này tại một vách đá dựng đứng có một sơn động rộng rãi xuất hiện, nếu không tự mình đi xuống quả thực không thể phát hiện ra.
Sưu Sưu.
Trong khe sâu, không ít dã thú phi hành trong động bị dọa lập tức giương cánh bay đi.
Trong động vô c*̀ng rộng rãi, lúc Lục Thiếu Du tiến vào lập tức có chút kinh ngạc về diện tích c*̉a nó. Diện tích chừng vài trăm thước, bốn phía còn có không ít thạch nhũ.
Bên trong động này vô c*̀ng bằng phẳng, nếu tỉ mỉ cảm nhận có lẽ còn ngửi thấy mùi dược liệu.
- Nam thúc, bình thường người toàn ở chỗ này luyện dược sao?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Ta không mấy khi tới nơi này, chỉ là nếu như luyện chế Vạn Niên Xích Đồng rất ít có địa phương nào an toàn, cho nên chỉ có thể tới đây. Lần này có thể luyện chế thành công hay không phải dựa vào chính ngươi rồi.
Nam thúc nói.
- Thúc yên tâm đi, chút vị khổ cực đó con còn chịu được.
Lục Thiếu Du nói.
- Không phải là chút khổ cực không thôi đâu, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng nữa đấy.
Nam thúc nói.
- Không sao! Dù sao đi nữa c*̃ng là cửu tử nhất sinh, chỉ cần cắn chặt răng tất cả rồi c*̃ng sẽ qua.
Đôi mắt Lục Thiếu Du bắn ra sự kiên nghị. Thấy vậy Nam thúc liền đem phương pháp luyện chế Vạn Niên Xích Đồng thành binh khí cho hắn. Nếu như một chút khổ cực đó còn không chịu được vậy thì lãng phí ý tốt c*̉a Nam thúc rồi.
- Hảo tiểu tử, hy vọng ngươi có thể thành công.
Nam thúc nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Ngươi muốn binh khí như thế nào?
- Nam thúc, kiếm thì sao? Hay là trảo?
Lục Thiếu Du do dự một chút rồi nói. Trong binh khí, Lục Thiếu Du nghĩ kiếm c*̃ng không tệ lắm. Còn có trảo, Bạch Ngọc Tinh Ti c*̉a hắn c*̃ng không tồi, uy lực không yếu.