́n nhẹ một chút sao?
Nể mặt Lục Vô Song và Lục Thiếu Du cho nên Vân Hồng Lăng c*̃ng nói với Lục Đông, Lục Tây vài câu, bằng không một Lục gia nho nhỏ, Vân Hồng Lăng c*̃ng không để ý tới.
Biết được tin tức tiểu thư Vân Dương Tông và Lục Thiếu Du đính hôn, chúng trưởng lão Lục gia kích động không ngớt, cả đám tới trước mặt Lục Thiếu Du đều vô c*̀ng khúm núm.
Đối với những người này trong lòng Lục Thiếu Du c*̃ng không để tâm tới. Khi trước Lục Thiếu Du c*̃ng đã bị bọn họ khi dễ không ít, những người này chính là đám cỏ đầu tường, nhìn thấy bọn họ trong lòng Lục Thiếu Du c*̃ng không thấy thoải mái.
Toàn bộ Lục gia, người Lục Thiếu Du coi trọng duy nhất c*̃ng chính là đại bá Lục Đông, lúc chúng trưởng lão Lục gia đang hưng phấn thì lập tức tung hô La Lan thị tới tận mây xanh, nào là sinh ra một nhi tử tốt, tìm được một con dâu tốt, những từ ngữ buồn nôn liên tục tuôn ra khiến cho Lục Thiếu Du khó chịu.
Thế nhưng trong đám người này Lục Thiếu Du c*̃ng không nhìn thấy lão nhị Lục gia - Lục Nam, còn có Triệu Tuệ, ngay cả Lục Trung c*̃ng không thấy xuất hiện.
Sau khi mọi người rời khỏi, sắc trời đã tối. Vào đêm Vân Hồng Lăng đang ở trong đình viện thì La Lan thị giục hai người đi nghỉ ngơi. Lúc này Vân Hồng Lăng c*́i đầu, đỏ mặt chậm rãi theo Lục Thiếu Du đi vào phòng.
Căn phòng này vẫn như ba năm trước, tất cả đều không có thay đổi gì. Lục Thiếu Du nhìn c*̃ng biết nhất định là mẫu thân luôn duy trì bộ dáng nó như lúc ban đầu hắn rời đi.
Trong phòng, còn có một ngọn đèn phát ra ánh sáng nhu hòa. Lục gia không giống như Vân Dương Tông, mỗi phòng đều có dạ minh châu chiếu sáng, Lục gia còn chưa đạt được trình độ như vậy.
Vân Hồng Lăng đứng ở trong gian phòng không biết làm gì. Nàng c*́i đầu dường như cảm thấy sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì, thi thoảng liếc mắt nhìn Lục Thiếu Du.