̉a đường gặp ám sát. (2)
- Lão đại, rốt cuộc chúng ta c*̃ng đã trở về.
Tiểu Long ngẩng đầu nhìn chung quanh nói.
Bạch Linh lúc này thu nhỏ lại thân thể c*̃ng dùng ánh mắt nhìn chung quanh.
- Tiểu tặc, mẫu thân là người như thế nào, liệu có thích ta hay không?
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Vân Hồng lăng có chút khẩn trương, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lúc này đỏ ửng, vô c*̀ng mê người.
- Hồng Lăng, hóa ra ngươi c*̃ng biết sợ mẹ chồng nha.
- Vô Song tỷ, tỷ lại trêu muội.
Vân Hồng Lăng ngượng ngùng cười, ánh mắt nhìn về phía trước nói:
- Vô Song tỷ, tỷ nhanh nói cho muội biết, mẫu thân c*̉a tiểu tặc là người như thế nào, có hung dữ không?
- Yên tâm đi, tam a di rất hiền, người nhất định sẽ thích con dâu như muội.
Lục Vô Song mỉm cười. Lúc Vân Khiếu Thiên tuyên bố Vân Hồng Lăng và Lục Thiếu Du đính hôn, nàng c*̃ng từ trong miệng Lục Thiếu Du nghe được, trong lòng nàng đã sớm tiếp nhận Vân Hồng Lăng cho nên c*̃ng không có ghen tuông gì.
- Tỷ chẳng phải c*̃ng là con dâu c*̉a mẫu thân tiểu tặc sao?
Vân Hồng Lăng chu miệng, nhìn về phía Lục Thiếu Du nói:
- Tiện nghi cho tiểu tặc này rồi.
Thiên Sí Tuyết Sư nhanh chóng bay đi, tạo thành một đường khí lưu trên không trung.
Một lát sau ba người liền khoanh chân tu luyện, chặng đường đi tới Lục gia c*̃ng không phải ngày một ngày hai là có thể đi tới.
Trên một ngọn núi có một đầu yêu thú phi hành khổng lồ đang dựng cánh lên, trên lưng có ba thân ảnh, chính là Lục Thiếu Hổ, Triệu Kình Thiên, Triệu Kình Hải.
- Biểu ca, huynh nói xem, Tam hộ pháp có thể đánh chết được tiểu tạp chủng kia không?
Trên lưng yêu thú phi hành, Lục Thiếu Hổ oán hận nói.
- Có Sử Vân Sinh ra tay, đương nhiên không có vấn đề. Thực lực tiểu tử kia không tồi, thế nhưng thực lực c*̉a Sử Vân Sinh đã tới Vũ Suất tứ trọng, đánh chết tiểu tử kia c*̃ng dễ như trở bàn tay.