̉a đường gặp ám sát. (1)
- Nếu như Phi Linh môn tìm tới Thiên Kiếm Môn, Địa Linh Tông, Vạn Thú Tông, hẳn những môn phái này c*̃ng sẽ có hứng thú hợp tác với Phi Linh môn nha. Thực lực c*̉a Phi Linh Môn tuyệt đối đủ để bọn họ coi trọng.
Khí thế Lục Thiếu Du lúc này tuy rằng không bằng Vân Khiếu Thiên thế nhưng c*̃ng vô c*̀ng mạnh mẽ.
Ánh mắt Vân Khiếu Thiên trầm xuống, nhìn Lục Thiếu Du trong lòng chấn động, hắn phát hiện ra mình không thể chèn ép được tiểu tử này. Tiểu tử này so với đám cáo già trong Tam tông Tứ môn còn giảo hoạt hơn.
- Được rồi, dựa theo quy c*̉ c*̉a Phi Linh môn ngươi, đến lúc đó Vân Dương Tông có thể tự do tiến nhập hoạt động, chỉ là nếu như ở ngoài phạm vi thế lực c*̉a Phi Linh môn, nếu như Vân Dương Tông gặp phải đả kích Phi Linh môn ngươi phải toàn lực vô điều kiện xuất thủ viện trợ.
Vân Khiếu Thiên nói.
- Đương nhiên không thành vấn đề, thành giao.
Lục Thiếu Du mỉm cười.
- Ài.
Vân Khiếu Thiên khẽ thở dài, hắn không còn lựa chọn nào khác chỉ có thể đáp ứng tiểu tử này. Vô hình trung Vân Khiếu Thiên biết mình đã thua tiểu tử này.
Lập tức hai người trong đình viện thương nghị thêm rất nhiều chi tiết khác. Lúc này các thế lực trong Cổ Vực đương nhiên không thể biết được, Cổ Vực sẽ vì lần thương nghị này c*̉a hai người mà sẽ rung chuyển.
Sau hai canh giờ, trong đình viện c*̉a Vân Khiếu Thiên truyền ra hai tiếng cười to. Tiếng cười này sao nghe lại giống như đang cười gian vậy.
Lục Thiếu Du sau khi rời khỏi đình viện c*̉a Vân Khiếu Thiên lập tức cưỡi Thiên Sí Tuyết Sư về ngọn núi c*̉a mình. Trong lòng không khỏi vui vẻ, chuyện tình kết minh với Vân Dương Tông rốt cuộc c*̀ng đã bàn luận xong.
Vân Khiếu Thiên đứng trước đình viên, cánh tay rung rẩy, nhìn vào dãy núi liên miên phía dưới khóe miệng mỉm cười, lẩm bẩm nói: