̀i chưa lật cuối c*̀ng. (2)
Đối phương bắt đầu tấn công, trong lúc đó Lục Thiếu Du bắt đầu có động tác, một thanh âm nhỏ nhẹ từ trong miệng hắn truyền ra:
- Chỉ có như vậy thôi sao.
Trong nháy mắt chân khí dưới chân Lục Thiếu Du hóa thành vòng xoáy, thân ảnh nhanh chóng biến mất tại chỗ. Phù Quang Lược Ảnh phối hợp với phong thuộc tính, tốc độ quả thực như quỷ mị.
Trong nháy mắt này, Lục Thiếu Du không ngờ lại từ trong không gian bị trảo ấn bao phủ thoát ra bên ngoài. Trảo ấn đánh xuống võ đài khiến cho vô số đất đá trên bề mặt võ đài văng lên cao, lực lượng cuồng bạo tỏa ra chung quanh.
- Phù Quang Lược Ảnh c*̉a Vân Dương Tông quả thực quá nhanh.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du không ngờ tránh được một chiêu này, chúng cường giả c*̃ng có chút ngoài ý muốn, tốc độ này quá nhanh.
Ánh mắt Vân Khiếu Thiên c*̃ng có chút ngoài ý muốn, nhưng ánh mắt lại càng thêm ngưng trọng. Không nghĩ tới Lục Thiếu Du lại tu luyện Phù Quang Lược Ảnh tới tình trạng này rồi. Thế nhưng dựa vào tốc độ này c*̃ng không thể chống lại Lăng Thanh kia, dù sao đối phương c*̃ng là Vũ Suất.
Sưu.
Sắc mặt thanh niên gầy gò kia trầm xuống, dường như đối với tốc độ mà Lục Thiếu Du biểu hiện có chút kinh ngạc. Thân thể ở giữa không trung lập tức tạo thành một đạo quang mang bắn thẳng xuống.
Lúc này Lục Thiếu Du c*̃ng đang tạo thành những đạo tàn ảnh trển võ đài, không ngừng di chuyển né tránh.
- Ồ, tiểu tử kia đang làm cái gì.
Lúc này, các đại chưởng môn c*̉a Tam tông Tứ môn, còn có Cổ Phong trưởng lão, Dương trưởng lão, bọn họ đương nhiên có thể nhìn thấy, lúc này Lục Thiếu Du không ngừng nhét không ít vật tỏa ra năng lượng vào mồm mình.
- Hình như là yêu đan.
- Lục Thiếu Du này không ngờ lại trực tiếp ăn yêu đan vào. Hắn muốn làm gì? Không muốn sống nữa sao.