̀y gò.
Trong đại sảnh lúc này chỉ có bốn vị trưởng lão Vân Khiếu Thiên, còn có Lục Thiếu Du, Vân Hồng Lăng ở trong. Sau khi mọi người ngồi vào chỗ c*̉a mình, thủ ấn trong tay Vân Khiếu Thiên biến đổi, một vòng quang tráo bao phủ đại sảnh, lúc này hắn mới nói:
- Lục Thiếu Du, Hồng Lăng, trận này biểu hiện c*̉a hai người không tồi. Đặc biệt là Lục Thiếu Du c*̃ng khiến cho ta cảm thấy ngoài ý muốn.
Lục Thiếu Du mỉm cười thầm nghĩ chỉ sợ ngày mai tiến vào top ba sẽ không dễ dàng như vậy. Hôm nay vận khí c*̉a hắn quả thực không tồi, thu được hai bộ vũ kỹ Huyền cấp sơ giai. Tính ra thời gian ba ngày qua hắn đã thu được bốn bộ vũ kỹ Huyền cấp sơ giai, tuyệt đối là một bút lớn.
- Lục Thiếu Du, Hồng Lăng, ngay mai tiến vào top ba nhất định phải cẩn thận. Ba người còn lại mỗi một người đều không phải kẻ yếu.
Vân Khiếu Thiên thu hồi tiếu ý trên mặt, nghiêm túc nói với hai người.
- Đệ tử sẽ cố gắng.
Lục Thiếu Du nói.
- Cha, con vẫn còn con bài chưa lật nha. Ngày mai không nhất định là không có cơ hội.
Vân Hồng Lăng chu miệng nói.
- Hồng Lăng, con không thể sơ ý, lẽ nào ba người còn lại con đều cho rằng bọn họ sẽ không có con bài nào chưa lật sao?
Vân Khiếu Thiên nói, lập tức nhìn về Lục Thiếu Du hỏi:
- Lục Thiếu Du, trong ba người còn lại ngươi thấy ai là người khó đối phó nhất.
Lục Thiếu Du nhíu mày, do dự một lát rồi nói:
- Ba người này đều vô c*̀ng khó đối phó. Chỉ là đệ tử mơ hồ cho rằng, vũ giả tam hệ Nguyên Nhược Lan c*̉a Thiên Kiếm môn vẫn còn ẩn dấu hẳn là thực lực chưa từng bại lộ. Còn một đệ tử c*̉a thế lực khác nữa. Chính là người che lụa trắng trên mặt, tuy rằng những trận thắng không tạo thành động tĩnh quá lớn, thế nhưng người này c*̃ng khiến cho đệ tử có cảm giác vô c*̀ng nguy hiểm. Cho nên đệ tử suy đoán thực lực hai người này là khó ứng phó nhất.