̀n đặt cược lớn. (1)
Trong một chỗ tinh xảo ở thành Thiên Kiếm, có một đình viện có chút cổ xưa lúc này có mấy đạo thân ảnh đang ở trong đó, mà mấy đạo thân ảnh này chính là chưởng môn Cổ Kiếm Phong c*̉a Thiên Kiếm Tông, còn có Cổ Phong trưởng lão, Sử trưởng lão, Hồng Bào trưởng lão, mặt khác còn mấy lão giả khác ngồi đó, từ khí tức mà phán đoán có lẽ c*̃ng là cấp bậc trưởng lão c*̉a Thiên Kiếm Môn.
Trừ bọn họ ra lúc này còn có một thân ảnh màu tím, khí chất cao quý chính là Nguyên Nhược Lan còn có một thanh niên mặc hắc y ở trong đó.
- Nhược Lan, hai ngày qua con có nhìn thấy ai có thể tạo thành uy hiếp tới con hay không?
Trong phòng, Cổ Kiếm Phong hỏi.
- Sư phụ, từ thực lực bọn họ thể hiện ra bên ngoài hai ngày nay đệ tử cảm thấy không có ai có thể uy hiếp được đệ tử.
Nguyên Nhược Lan nói.
- Vòng thứ ba ngày mai phải cẩn thận một chút, nếu như không cần thiết thì cố gắng không được bại lộ thực lực chân chính c*̉a con.
Cổ Kiếm Phong nói.
- Đệ tử hiểu rồi.
Nguyên Nhược Lan đáp, tinh quang trong mắt chợt lóe.
- Nhược Lan chính là đệ tử ngàn năm khó gặp c*̉a Thiên Kiếm Môn chúng ta, chúng ta phong tỏa tin tức vài chục năm chỉ chờ vào lần đại hội Tam tông Tứ môn này, tin tưởng tới lúc đó, thực lực c*̉a nó sẽ khiến cho mọi người giật mình.
Vẻ mặt c*̉a Cố Phong trưởng lão lúc này không khỏi hiện lên tiếu ý.
- Đúng thế. Thiên phú như vậy một trăm năm mươi lăm trở lại đây, hơn mười lần đại hội tam tông tứ môn c*̃ng chính là đệ nhất.
Sử trưởng lão cười nói.
Ban đêm, trong thành Thiên Kiếm lại giống như ban ngày. Khắp nơi đều vô c*̀ng náo nhiệt, người trong thành, người thì ở tửu quán, người thì ở tửu điếm bình dân, đều không ngừng nói chuyện về đại hội Tam tông Tứ môn. Vòng thứ ba vào ngày mai chính là tâm điểm nghị luận c*̉a mọi người.