̉ Vạn Thú Tông.
- Mạnh, rất mạnh.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, những người nổi bật trong Tam tông Tứ môn c*̃ng không phải là hạng người chỉ có hư danh, từ khí tức trên người đám đệ tử nam nữ này là có thể nhìn ra được.
Trong lúc Lục Thiếu Du đánh giá đánh thanh niên kia, thì những đệ tử trẻ tuổi c*̃ng đánh giá nhau, trong lòng mọi người vô c*̀ng rõ ràng, những đệ tử trẻ tuổi ở đây rất có thể sẽ trở thành đối thủ c*̉a mình.
Hai huynh đệ luôn kiêu ngạo như Triệu Kình Hải, Triệu Kình Thiên lúc này c*̃ng không còn kiêu ngạo nữa. Dường như bọn họ c*̃ng cảm giác được, lúc này ở đây người có tu vi không kém bọn họ c*̃ng không phải là ít.
- Ha ha, các ngươi đến thật là sớm.
Trong lúc mọi người đang hàn huyên, một tiếng cười sang sảng truyền tới, lập tức trên bậc thang có hơn mười đạo thân ảnh đi tới.
Người dẫn đầu mặc trường bào màu vàng, dáng người tục tằng, thân cao hai thước có thừa, ánh mắt sắn bén, mái tóc dài màu đen ở sau đầu, tuổi chừng hơn bốn mươi, có một cỗ khí thế vô hình tỏa ra chung quanh. Phía sau hắn có mấy lão giả, khí tức c*̃ng cường giả không kém.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn vào c*̃ng nhanh chóng phát hiện ra hai người quen, một người trong đó là Lam Linh ăn mặc nóng bỏng kia, một người khác chính là thanh niên mặc hoa phục gặp ở ngoại thành ngày hôm trước.
- Vạn Thú Tông.
Nhìn thấy Lam Linh trong đó, Lục Thiếu Du không cần đoán c*̃ng biết là người c*̉a Vạn Thú Tông đã tới.
- Duẫn tông chủ, ngươi đến chậm.
- Ha ha, ta tới không muộn, vừa kịp lúc.
Đại hán tục tằn kia cười, nhanh chóng tiến về phía trước.
- Tông chủ Vạn Thú Tông Duẫn Ngạc.
Lục Thiếu Du không khỏi quan sát đại hán này một chút, người này c*̃ng là một trong thập đại cường giả, tu vi đã tới một bước kia rồi.