̣t chiêu đánh bại. (2)
Vân Hồng Lăng nói, vô c*̀ng thân thiết nắm tay Lục Thiếu Du, ánh mắt nhìn về phía Lam Linh, lập tức lôi kéo Lục Thiếu Du đi.
- Tiểu tử, hóa ra ngươi là người c*̉a Vân Dương Tông. Trên đại hội Tam tông Tứ môn ngày mai, ngươi tốt nhất đừng nên gặp phải ta.
Thanh niên mặc bạch y kia thu hồi khí tức rồi quát lớn, hắn c*̃ng biết lúc này không tiện động thủ.
- Ngươi là ai, c*̃ng dám nháo sự trong thành Thiên Kiếm?
Thanh niên c*̉a Thiên Kiếm môn nhướng mày, nghe thanh niên mặc bạch y nói vậy dường như lai lịch c*̃ng không nhỏ, hai hàng lông mày nhíu chặt.
- Hừ, thì sao? Ta là người c*̉a Vạn Thú Tông, muốn thế nào? Nói đi?
Thanh niên mặc bạch y này móc ra một khối ngọc bối, một bụng đầy tức giận, lúc này lập tức trút lên người đệ tử c*̉a Thiên Kiếm môn.
- Hóa ra là bằng hữu Vạn Thú Tông, không có việc gì, các ngươi có thể đi.
Thanh niên này biến sắc, đệ tử thân truyền c*̉a Vạn Thú Tông, hắn c*̃ng không dám trêu chọc nha.
- Sư huynh, chúng ta đi thôi.
Lam Linh nhìn bóng lưng Lục Thiếu Du biến mất lập tức nói với thanh niên bạch y rồi rời đi. Đường cong linh lung khiến cho người ta sôi máu, đôi ngọc thỏ trước ngực vô c*̀ng sinh động không ngừng lắc lư khiến cho mắt mọi người chung quanh không rời.
- A.
Ngoài đoàn người, sau khi ba người đi qua một con đường Lục Thiếu Du tức thì đau đớn hét to một tiếng, trên canh tay bị Vân Hồng Lăng nhéo một cái, xoay tròn ba trăm sáu mươi độ.
- Tiểu tặc, ngươi nói mau, yêu tinh kia rốt cuộc là ai, có quan hệ gì với ngươi?
Vân Hồng Lăng trừng mắt, giận dữ nhìn về phía Lục Thiếu Du, giống như là đang thẩm vấn phạm nhân.
- Không có quang hệ, quả thực là không có quang hệ.
Lục Thiếu Du vuốt cánh tay mình, nhìn vào cánh tay đang sưng đỏ không khỏi thầm nghĩ, nữ nhân này hạ thủ thật độc.