̀ng phân cao thấp.
Bước đi c*̉a nữ tử này giống như một đầu linh xa không ngừng di chuyển làm hiện ra đường con mềm mại.
Mà phía dưới, chiếc quần bao phủ lấy đôi chân thon dài, bao bọc cái mông tròn vểnh, toàn thân vô c*̀ng nóng bỏng, mê hoặc. Mà ở bên hông nữ tử này còn có một túi da, trên đó có một thanh chủy thủ, càng khiến cho nữ tử này toát ra một cỗ khí thế giống như là một đầu sói mẹ trong rừng rậm vậy.
Khi nhìn thấy nữ tử khiến người ta khôi máu này, Lục Thiếu Du nhanh chóng nhận ra, đó chính là Lam Linh khi trước ở trong sơn mạch Vụ Đô.
Lúc này Lam Linh c*̃ng ngẩng đầu lên nhìn về phía Lục Thiếu Du, nhìn thân ảnh màu xanh kia, trên khuôn mặt kiên nghị luôn mang theo tiếu ý dày đặc, sắc mặt Lam Linh đột nhiên đại biến.
Bốn mắt nhìn nhau, trong sát na chung quanh giống như là tĩnh lặng, cả hai đều nhìn về phía đối phương. Lúc này trong lòng Lục Thiếu Du nhớ tới trong sơn mạch Vụ Đô thiếu chút nữa đã bị nữ nhân này giết, trong lòng không khỏi tức giận.
Lục Vô Song và Vân Hồng Lăng vốn định rời đi, thế nhưng lúc này nhìn theo ánh mắt Lục Thiếu Du thì lập tức thấy hắn và nữ tử kia đang nhìn nhau, Vân Hồng Lăng lập tức chu miệng.
- Đã lâu không gặp, không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp được ngươi.
Lúc này, sắc mặt Lam Linh khẽ biến c*̃ng đã chậm rãi đi tới bên người Lục Thiếu Du, ánh mắt không khỏi nhìn vào Lục Vô Song và Vân Hồng Lăng bên người Lục Thiếu Du, trong đôi mắt xinh đẹp kia hiện lên sự kinh ngạc.
- Quả thực đã lâu không gặp, quả thực ta còn phải đa tạ nàng.
Lục Thiếu Du nhàn nhạt nói, Lục Thiếu Du c*̃ng không phải loại người tức giận thì lập tức biểu hiện trên mặt. Vì vậy lúc này sắc mặt c*̉a hắn c*̃ng không có bao nhiêu biến hóa, huống chi đối phương bước đến chào hỏi trước, quả thực vẫn nên trả lời một câu, chút khí độ đó hắn vẫn phải có.