̀ng đi gặp đùa giỡn. (2)
Vân Hồng Lăng c*̃ng không chú ý tới những ánh mắt chung quanh, thế nhưng nhìn thấy hai người muốn đổi sang con đường khác cho nên c*̃ng không có ý kiến gì.
Ba người sau khi đổi sang một con đường khác, con đường này c*̃ng vô c*̀ng tấp nập, trên đường vang lên tiếng rao lớn, tiếng nói chuyện ầm ĩ xôn xao, tất cả mọi âm thanh hội tụ lại quanh quẩn giữa không trung.
Ba người chậm rãi đi trên đường, hai nàng gặp một cửa hàng xiêm y nhanh chóng bỏ lại Lục Thiếu Du rồi đi vào. Mà Lục Thiếu Du đối với thứ này c*̃ng không có hứng thú, c*̃ng đi tới cửa hàng buôn bán binh khí và đan dược bên cạnh.
Quy mô cửa hàng này c*̃ng không nhỏ, chừng vài trăm thước, bên trong thứ gì c*̃ng có đầy đủ, đan dược, dược liệu, binh khí, tài liệu luyện khí, vỹ kỹ đều có bán, đủ loại, rực rỡ muôn màu.
Lục Thiếu Du đi vào khi vực dược liệu thì thấy một cây thất diệp thảo, đây là một loại tài liệu luyện chế đao dược hiếm thấy, Lục Thiếu Du nhanh chóng mua lấy Thất Diệp Thảo này, lo trước còn hơn lo sau, không chừng lần sau có việc cần dùng tới.
Mà giá trị c*̉a Thất Diệp Thảo này c*̃ng không hề rẻ, chín vạn kim tệ, tuy rằng giá trị bất phàm thế nhưng hiện tại Lục Thiếu Du c*̃ng không thiếu tiền, c*̃ng không có bao nhiêu do dự, lập tức xuất tiền ra mua.
Ngay khi Lục Thiếu Du đi ra khỏi cửa hàng lúc này đã thấy bên ngoài cửa hàng bên cạnh có không ít người vây quanh, từng tiếng cười d*m đ*ng truyền ra.
- Tiểu cô nương, các người đi đâu vậy, đi bồi chúng ta uống rượu một lát được không.
- Ha ha ha, nữ nhân này quả thực tươi ngon mọng nước, quả thực là mặt hàng cực phẩm, so với đám nữ nhân trong kỹ viện kia còn khá hơn.
- Ta thích, hai vị tiểu thư bồi chúng ta du ngoạn nha.