̉ Phong trưởng lão. (1)
Bằng vào mắt thường c*̃ng có thể thấy được, trong kiến trúc mênh mông này c*̃ng có khoảng cách vô c*̀ng xa, c*̃ng có thể thấy được một vũ đài nguy nga xuất hiện phía xa, trên đó dường như có một vật chỉ thẳng trời cao giống như cột tụ vậy.
Sưu Sưu.
Trong lúc Lục Thiếu Du không ngừng đánh giá phía trước thì chung quanh c*̃ng có không ít yêu thú đang bay về phía trước. Từ khí tức có thể nhìn thấy, dường như c*̃ng không yếu, hẳn là đang đi về phía thành Thiên Kiếm.
Trong chốc lát một thành thị như ẩn như hiện xuất hiện trong mắt Lục Thiếu Du.
Sưu sưu.
Một đám khí tức cường hãn phóng lên cao, đồng thời mấy đạo thanh âm quanh quẩn giữa không trung.
- Vân Dương Tông đại giá quang lâm, đón tiếp chậm trễ mong Vân tông chủ thứ tội.
- Cổ Phong trưởng lão khách khí rồi, đã lâu không gặp, ngươi vẫn mạnh khỏe chứ?
Thanh âm c*̉a Vân Khiếu Thiên quanh quẩn trong không trung.
Thanh âm vừa dứt, phía trước xuất hiện mấy điểm đen vọt tới, vô số yêu thú phi hành xuất hiện, trên lưng đầu yêu thú phi hành đầu tiên, có một thân ảnh màu xám đang đứng đó.
Người này tuổi chừng lục tuần, mái tóc trên đầu trắng xóa, khuôn mặt mang đến cho người nhìn vào cảm giác tang thương, trên mặt có nhiều nếp nhăn giống như vết kiếm vậy.
Mà phía sau lão giả này còn còn một thanh kiếm. Trên thanh kiếm không có bất kỳ vật trang trí nào, chỉ dùng một khối vải màu xám trắng bao chung quanh khiến cho người ta có cảm giác cổ xưa.
Phía sau lão giả lúc này còn có ba đầu yêu thú khổng lồ, trên lưng có hơn mười thanh niên, sau lưng bọn họ đều có trường kiếm khí tức đều đạt tới Vũ Phách và Vũ Tướng.
- Khí tức thật mạnh mẽ.
Lục Thiếu Du nhất thời cảm thán. Vị lão giả tóc trắng kia tuy rằng khí tức đã được thu liễm lại, thế nhưng vô hình trung lại tỏa ra chung quanh khiến cho Lục Thiếu Du không khó phát hiện ra, người này c*̃ng giống như Vân Khiếu Thiên, Dương trưởng lão đều là cường giả Vũ Vương.