̀ng giả Vũ Vương.
Ánh mắt lão giả tóc đen lại liếc về phía Lục Thiếu Du, không chút coi trọng, thản nhiên nói:
- Ngươi gọi là Lục Thiếu Du sao?
Lục Thiếu Du đã sớm nhìn về phía lão giả này, trong lòng vô c*̀ng tức giận, c*̃ng không thể phát tác, người ta là cường giả Vũ Vương, hắn có thể làm gì bây giờ? Phỏng chừng người ta chỉ cần ho khan một tiếng là có thể đánh bay hắn.
Thế nhưng Lục Thiếu Du há là người can tâm tình nguyện bị người khác kinh bỉ, thế nhưng đây lại là cường giả Vũ Vương nha, hắn c*̃ng không cần để ý tới, lập tức không nhìn cường giả Vũ Vương kia, hắn quay về phía Độc Cô Cảnh Văn nói:
- Cảnh Văn, trở về nhất định phải chiếu cố cho bản thân thật tốt, có một ngày nhất định ta sẽ đi tìm nàng.
- Ta biết, nếu ta không đi tìm ngươi, ta nhất định sẽ chờ ngươi.
Độc Cô Băng Lan nói.
- Tiểu tử thật to gan.
Lão giả tóc đen mặt mũi sầm xuống, tiểu tử này không ngờ lại không thèm để ý tới hắn, trong lòng vô c*̀ng tức giận, lúc này một cỗ khí tức cường hãn, vô hình nhanh chóng khuếch tán về phía Lục Thiếu Du.
- Tiểu thư há là người mà ngươi nói muốn tìm là có thể tìm được sao? Ngươi xứng sao?
- Cửu trưởng lão, ngươi đường đường là trưởng lão, thế nhưng lại đánh mất mặt mũi c*̉a tộc ta rồi.
Sắc mặt Độc Cô Cảnh Văn trầm xuống, vẻ mặt giận dữ, thân ảnh nhanh chóng đứng chắn trước người Lục Thiếu Du.
Xuy!
Sắc mặt lão giả tóc đen tức thì nhăn nhó, cỗ khí tức vô hình bắn về phía Lục Thiếu Du trong nháy mắt được thu lại, nói:
- Tiểu thư, ta hoàn toàn suy nghĩ cho gia tộc, tiểu thư hẳn c*̃ng biết thân phận c*̉a mình, nếu như tiểu thư xảy ra chuyện gì, ta c*̃ng không có cách nào ăn nói với gia tộc.
- Cửu trưởng lão, Lục Thiếu Du là đệ tử Vân Dương Tông, tiểu bối có chỗ nào đắc tội mong trưởng lão không nên tính toán.