̣n Hàn Băng Ấn. (2)
Trong đoạn thời gian kế tiếp, Vân Dương Tông vô c*̀ng yên bình, đề tài nói chuyện c*̉a mọi người c*̃ng chuyển tới đại hội Tam tông Tứ môn, có thể tham dự đại hội Tam tông Tứ môn, những đệ tử này c*̃ng trở thành đối tượng ước ao c*̉a tất cả đệ tử. Có thể dương danh trên đại hội Tam tông Tứ môn không phải là một chuyện bình thường. Đại hội Tam tông tứ môn chính là sự kiện mà toàn bộ đại lục nhìn vào.
Nếu có thể đạt được thành tích nhất định trên đại hội Tam tông Tứ môn, vậy thì có thể nói là dương danh thiên hạ, đối với những đệ tử bình thường này mà nói là mê hoặc lớn lao.
Trong đoạn thời gian này Lục Thiếu Du đều tu luyện, mãi đến hai mươi ngày sau, lúc Lục Thiếu Du rời khỏi Vũ Linh ảo cảnh, khóe miệng hắn nở nụ cười.
- Tuyết Sư, chúng ta trở về thôi.
Nhảy lên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du nhanh chóng trở về ngọn núi c*̉a mình.
Vừa tới ngọn núi c*̉a mình, Lục Thiếu Du nhanh chóng gặp được Độc Cô Băng Lan, dường như nàng c*̃ng đã đợi thời gian không ngắn, vẻ mặt có chút bối rối.
- Thiếu Du, ta đang tìm ngươi.
Độc Cô Băng Lan nhìn thấy Lục Thiếu Du nhanh chóng nói.
- Băng Lan, có việc gì thế?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Có người muốn gặp ngươi, nhanh đi c*̀ng ta, bằng không sẽ không còn cơ hội nữa.
Độc Cô Băng Lan nói.
- Ai?
Lục Thiếu Du vô c*̀ng nghi hoặc hỏi.
- Đi là biết.
Độc Cô Băng Lan dường như có chút sốt ruột.
Lục Thiếu Du vô c*̀ng nghi hoặc, lập tức để Độc Cô Băng Lan ngồi lên trên lưng Thiên Sí TUyết Sư rồi dẫn đường.
Sau một lát, hai người tới chủ phong Vân Dương Tông, Lục Thiếu Du lại càng nghi hoặc. Ngọn núi này không phải là một địa phương bình thượng, nếu như Vân Khiếu Thiên muốn gặp hắn c*̃ng sẽ không để cho Độc Cô Băng Lan đi thông báo cho hắn nha.