́i chuyện về chỗ tốt.
Vân Hồng Lăng có chút không cam lòng hỏi, c*̃ng không có ý tứ muốn rời đi.
- Về trước đi, có một số việc sau này nói với con.
Vân Khiếu Thiên nói.
- Vâng.
Vân Hồng Lăng có chút không tình nguyện lên tiếng nói:
- Cha, người không được khi dễ Thiếu Du nha.
Nói xong, nàng liếc mắt nhìn Lục Thiếu Du rồi mới chậm rãi đi ra khỏi đại sảnh.
- Nữ nhân tới tuổi gả chồng rôi a.
Nhìn nữ nhi mình Vân Khiếu Thiên không khỏi thầm than một tiếng.
- Được rồi, Lục Thiếu Du, hiện giờ c*̃ng chỉ có hai người chúng ta, c*̃ng không có người thứ ba nghe được cuộc nói chuyện này, hiện giờ ngươi có thể nói thật với ta chứ?
Vân Khiếu Thiên nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du nói.
- Tông chủ muốn nói thật cái gì? Đệ tử quả thực có chút không rõ.
Lục Thiếu Du nói.
- Lục Thiếu Du, bằng vào sự hiểu biết c*̉a ta với ngươi, ngươi không giống như người không dám nói thật. Nói đi, vì sao không có hứng thú tham dự đại hội Tam tông Tứ môn? Những đệ tử khác đều muốn đi mà không có cơ hội. Ngươi phải biết rằng đây chính là một việc náo nhiệt nhất trên Linh Vũ đại lục chúng ta. Người có thể tham gia chỉ cần đạt được thành tích không tồi là có thể một đêm dương danh. Ta rất ngạc nhiên vì sao ngươi lại không muốn tham gia.
Vân Khiếu Thiên nghiêm túc nói.
- Tông chủ muốn nghe lời nói thật sao?
Lục Thiếu Du nói.
- Nói đi.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du nói.
- Đệ tử có một cái tật đó là chuyện không có lợi đệ tử không có hứng thú cho nên mới lo lắng phụ trọng trách c*̉a tông chủ.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc nói, ý niệm trong đầu không ngừng chuyển động. Chuyện Phi Linh môn c*̃ng bị Vân Dương Tông biết, nếu như hắn không nói thật chỉ sợ sẽ thực sự chọc giận Vân Khiếu Thiên.