̣t chiêu đánh bại. (2)
- Lăng Phong, tốc độ nhanh c*̃ng không có bao nhiêu tác dụng, xem ta tới thu thập hắn.
Phách Đao Long Tam lớn tiếng nói. Đồng thời thân ảnh tục khí rơi xuống trước người Lục Thiếu Du, khí thế khuếch tán ra chung quanh khiến cho mặt đất dưới chân lập tức nứt ra tạo thành mạng nhện. Chân khí cường hãn tràn ra khiến cho không gian chugn quanh gợn sóng.
- Lục Thiếu Du, để ta tới thử xem, nếu ngươi thua, sau này phải cách xa Lục Vô Song một chút.
Phách Đao Long Tam nhìn Lục Thiếu Du nói.
- Vậy nếu ngươi thua, thì phải để cho ta sai phái. Đến lúc đó, quả thực ta sẽ không nương tay nha.
Lục Thiếu Du nở nụ cười hắc hắc.
- Hừ, ngươi không có cơ hội đó đâu, ta không giống như Lăng Phong chỉ biết né tránh.
Thanh âm trầm thấp c*̉a Phách Đao Long Tam vang lên, trong tay áo rộng thùng thình, lúc này bàn tay vươn ra nắm lấy thanh đại đạo.
Đại đao dài chừng hai xích, sóng đao dày rộng, trên lưỡi đao tỏa ra hàn mang, một mảnh lưu quang như ẩn như hiện, thân đao có đồ án nhàn nhạt, vừa nhìn là biết không phải là vật phàm.
- Thật không? Vậy ngươi có thể động thủ.
Lục Thiếu Du nói, Thanh Linh Khải Giáp trên người lúc này tỏa ra quang mang. Nếu nhìn kỹ không khó phát hiện ra không khí chung quanh Thanh Linh Khải Giáp lúc này gấp khúc.
- Hừ, vậy ta không khách khí nữa.
Phách Đao Long Tam quát lên, chân khí bỗng nhiên từ trong cơ thể tuôn ra, khí tức bạo tăng. Trong lúc đó bàn chân đạp mặt đất chân khí thổ hệ tuôn ra, thân thể như một mũi tên rời cung bắn về phía trước. Trường đạo trong tay mang theo một mảnh đao mang xuyên qua không gian, mơ hồ kéo theo một đám tàn ảnh, đao mang bắn ra kình phong sắc bén trong nháy mắt bổ về phía Lục Thiếu Du. Công kích sắc bén như vậy, vị trí thứ sáu Long bảng quả thực không phải chỉ có hư danh.