̣i người chờ mong. (1)
Lúc này Vân Hồng Lăng c*̃ng phục hồi tinh thần lại, quay đầu nhìn về phía thân ảnh xinh đẹp kia, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ bừng.
- Tiểu tặc đáng chết, sắc lang thối.
Hừ lên một tiếng, Vân Hồng Lăng nhảy dựng lên. Khuôn mặt đỏ bừng chạy tới phía sau Thúy Ngọc, vội vã giải thích nói:
- Thúy Ngọc, không phải giống như ngươi nghĩ đâu. Chúng ta chỉ là, chỉ là...
- Ta thấy hết rồi, tiểu nha đầu ngươi không phải xấu hổ.
Thúy Ngọc mỉm cười lại nói với Lục Thiếu Du:
- Thiếu Du, sau này phải đối tốt với Hồng Lăng một chút, bằng không ta sẽ không tha cho ngươi.
- Ta..
Lúc này khuôn mặt Lục Thiếu Du c*̃ng đỏ lên.
- Thúy Ngọc, vừa rồi đều tại sắc lang này, không phải như ngươi nghĩ đâu.
Vân Hồng Lăng lúc này e thẹn không ngừng giải thích, cả khuôn mặt đỏ bừng từ dưới cổ lên.
Lúc này, trong bầu không khí xấu hổ Lục Thiếu Du bồi tiếp hai nàng mấy canh giờ, Thúy Ngọc hoàn toàn không có ý tứ ghen tuông mới khiến cho Lục Thiếu Du cảm thấy ngạc nhiên.
Sau khi hai nàng rời đi, Lục THiếu Du mới thở ra một hơi.
Trong mấy ngày kế tiếp, Lục Thiếu Du đều tu luyện vũ kỹ trên núi rồi lại phơi nắng. Không có Thiên Sí Tuyết Su bên người, hắn có muốn đi lại c*̃ng không tiện lắm.
Ngày thứ tư, trong lúc Lục Thiếu Du đang tu luyện Phù Quang Lược Ảnh thì đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn về phía trước nhíu mày rồi khẽ mỉm cười.
Trong nháy mắt, trên không trung phía xa có một đạo bạch mang trong nháy mắt bắn tới. Một đầu yêu thú màu trắng xuất hiện trên ngọn núi, cả người yêu thú màu trắng được bộ lông màu trắng như tuyết bao phủ, giống như sư tử, lông mau kéo dài đến vai và ngực lộ ra một cỗ khí thế mạnh mẽ. Đôi cánh trắng toát giống như là trong suốt đang khẽ chấn động chính là Thiên Sí Tuyết Sư đã thu nhỏ lại thân thể.