̣ng trộm.
Không ít đệ tử đều chờ mong trận chiến đặc sắc trên Địa Long đỉnh năm ngày sau, lúc này Lục Thiếu Du c*̃ng đang nghỉ ngơi trên ngọn núi c*̉a mình.
- Rốt cuộc c*̃ng có được ngày nhàn nhã.
Trên một tảng đá lớn, Lục Thiếu Du nằm trên tảng đá phơi nắng, toàn thân vô c*̀ng thoải mái, loại cảm giác thoải mái này quả thực không nhiều lắm.
- Trong đó ngay cả không khí c*̃ng không giống như bên ngoài.
Bên người Lục Thiếu Du lúc này có một tiểu bạch hồ cao chừng hai mươi thước đang hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía dưới ngọn núi, trong mắt có chút hưng phấn.
- Lão đại, hôm nay huynh không tu luyện sao?
Thân ảnh c*̉a Tiểu Long c*̃ng xuất hiện trên tảng đá, dáng vẻ lười biếng, lúc nói, thân thể c*̉a nó c*̃ng không hề nhúch nhích lấy một cái.
- Nghỉ ngơi một ngày thả lỏng một chút.
Lục Thiếu Du vặn thắt lưng, vẻ mặt thỏa mãn nhìn lên bầu trời, cảm giác lười biếng này quả thực khiến cho hắn không muốn động đậy.
- Có người tới, ta đi trước.
Trong nháy mắt, thân ảnh Bạch Linh biến mất.
- Lục Thiếu Du, ngươi nằm ở đây làm gì vậy?
Một thanh âm nũng nịu rơi vào trong tai Lục Thiếu Du, nghe thấy thanh âm này da đầu Lục Thiếu Du có chút tê dại.
- Hồng Lăng, sao nàng lại tới đây.
Lục Thiếu Du nhanh chóng ngồi dậy, nhìn thân ảnh màu xanh trước mặt, mái tóc dài được búi về phía sau, nhìn nữ tử trước mặt này trong lòng hắn không khỏi lo lắng, nữ nhân điêu ngoa này đến đây tuyệt đối không phải chuyện tốt.
- Lẽ nào ta không thể đến đây sao?
Trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, Vân Hồng Lăng trực tiếp ngồi bên cạnh Lục Thiếu Du. Một mùi hương nhàn nhạt tràn ra khiến cho Lục Thiếu Du ngây người, mùi hương này quả thực vô c*̀ng thơm.
- Đương nhiên không phải.
Lục Thiếu Du vội vã nói, lúc này hắn c*̃ng không dám đắc tội nữ nhân điêu ngoa này.