́ môn.
- Sáu trái Thánh quả Linh Vũ còn lại bị yêu thú cướp đoạt sao?
Sắc mặt Vân Khiếu Thiên đại biến.
- Tại sao lại có thể như vậy?
Lúc này những trưởng lão có mặt đều từ trong miệng đệ tử mình biết được chuyện tình c*̉a Thánh quả Linh Vũ. Thánh quả Linh Vũ là bảo vật quan trọng nhất c*̉a mật địa. Chúng trưởng lão hầu như đều hỏi chuyện tình về Thánh quả Linh Vũ đầu tiên, mà sau khi biết chuyện Thánh quả Linh Vũ, sắc mặt đám trưởng lão lập tức đại biến.
- Các trưởng lão, đệ tử, trước tiên về đại điện rồi nói.
Sắc mặt Vân Khiếu Thiên trầm xuống rồi nói.
- Thiếu Du, chúng ta trở về đại điện thôi.
Vũ Ngọc Tiền cười vui vẻ, dù sao đi nữa đệ tử c*̉a hắn đã dùng Thánh quả Linh Vũ, những người khác có được dùng hay không đối với hắn không có quan hệ.
Trên bầu trời, Lam Ngọc Lang Ưng đang bay xung quanh, Lục Thiếu Du và sư phụ Vũ Ngọc Tiền nhảy lên lưng Lam Ngọc Lang Ưng, lúc này chúng trưởng lão c*̃ng cưỡi yêu thú c*̉a mình hướng về đại điện.
Tâm tình c*̉a tất cả trưởng lão đều không tốt lắm. Sắc mặt Triệu Vô c*̀ng lại càng thêm âm trầm, một đệ tử và hai tôn tử c*̉a hắn c*̃ng không có một ai được dùng Thánh quả Linh Vũ. Tử miệng Triệu Kình Hải mà hắn biết được sự tình trong mật địa, ánh mắt nhìn thân ảnh Lục Thiếu Du phía trước lúc này càng thêm âm hàn.
Trên lưng Lam Ngọc Lang ưng, tâm tình hiện tại c*̉a Lục THiếu Du vô c*̀ng vui vẻ. Nhìn vào bóng lưng Lục Vô Song phía sau Tạ trưởng lão có chút nhớ nhung.
Phía dưới, sơn mạch chạy dài, ngọn núi biến hóa khác nhau nhưng đều toát lên vẻ nguy nga hùng vĩ, đỉnh núi trong mây mù như ẩn như hiện, dãy núi liên miên trập chùng, sau một lát không ít kiến trúc hiện lên trước mặt bọn họ.
Phù.
Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, bên ngoài so với trong mật địa thoải mái hơn không ít, không khí c*̃ng tốt hơn. Mà sau khi tiến vào mật địa, Lục Thiếu Du càng thêm cảm giác được rõ ràng, bình thường hắn căn bản không chú ý tới thiên địa lại có một đạo năng lượng vô hình.