Bạch Linh nói:
- Chỉ có ta biết vị trí trùng động, hơn nữa các cường giả nhân loại đi vào hiệp cốc rất nhiều lần, lần nào cũng không thể xông vào. Thánh trì tạm thời an toàn, coi như ta để lại cho yêu thú khác. Hy vọng tương lai có ngày có yêu thú nhờ vào thánh trì đột phá, rồi phá tan phong ấn.
Lục Thiếu Du nói:
- Vậy chúng ta đi, nhưng không biết có thể mang các người ra được không.
Không thể mang ao nước năng lượng theo cũng đành chịu, nhưng Lục Thiếu Du đã thỏa mãn chuyến đi mật địa. Giờ Lục Thiếu Du phải mang đám yêu thú Bạch Linh, Nghịch Lân Yêu Bằng ra ngoài, về mặt lý luận không thành vấn đề, hắn đã mang Tiểu Long vào đây nhưng trong lòng khó tránh khỏi lo âu.
Lần này ra ngoài Lục Thiếu Du quyết định chỉ mang theo bốn con yêu thú ngũ giai, Cửu Vĩ Yêu Hồ Bạch Linh. Lúc đi đám yêu thú Nghịch Lân Yêu Bằng, Bạch Linh giấu không cho yêu thú khác biết.
Lục Thiếu Du không muốn bị Vân Dương tông phát hiện ngay hắn mang đi hết yêu thú, không muốn bị Vân Dương tông biết chuyện thánh quả Vũ Linh, âm thầm mang đám yêu thú Nghịch Lân Yêu Bằng, Bạch Linh ra ngoài là đã quá đủ rồi.
Bạch Linh khẽ thở dài:
- Hy vọng có thể ra ngoài được, sáu ngàn năm... Ta không muốn ở lại đây thêm nữa.
- Két!
Nghịch Lân Yêu Bằng đập cánh bay lên, thân hình biến to mười mấy thước xoay quanh giữa không trung.
Lục Thiếu Du, Thúy Ngọc, Tiểu Long, Bạch Linh, nhóm yêu thú Huyết Ngọc Yêu Hổ nhảy lên lưng Nghịch Lân Yêu Bằng.
Nghịch Lân Yêu Bằng vỗ cánh bay lên vạch dòng khí trong không khí, nhanh như tia chớp biến mất tại chỗ.
Ngồi trên lưng Nghịch Lân Yêu Bằng, Thúy Ngọc bỗng im lặng. Lần này Lục Thiếu Du mang đám yêu thú Nghịch Lân Yêu Bằng, Bạch Linh ra ngoài, không lâu sau các yêu thú này sẽ cực kỳ cường đại. Trên đại lục này về sau sẽ có trò hay để xem.