Phong cảnh hiệp cốc thay đổi khiến người thoải mái hơn. Hiệp cốc âm u tạo thành bức tranh thiên nhiên đẹp tuyệt hút hồn người, khuyết điểm duy nhất là bầu trời xám xịt.
Thúy Ngọc khẽ nói:
- Hiếm khi có lúc nào ngươi không tu luyện.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Thì cũng cần nghỉ ngơi một lúc.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm phương xa bên dưới thác nước, chỗ cung điện cổ xưa toát ra khí tức xa xưa tang thương. Trong lòng Lục Thiếu Du luôn suy nghĩ một điều, khi nào thì Cửu Vĩ Yêu Hồ Bạch Linh mới xuất quan?
Thúy Ngọc đầy ẩn ý nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
- Sắp tới ngày ra ngoài rồi, thoáng chốc đã qua nửa năm.
Lục Thiếu Du cười tủm tỉm:
- Đúng rồi, sắp qua nửa năm.
Nửa năm trôi qua thật nhanh.
Thúy Ngọc cúi đầu nhìn thác nước đổ ào ào bên dưới, khẽ nói:
- Sau khi trở lại Vân Dương tông rất có thể ta sẽ rời đi ngay.
Lục Thiếu Du hỏi tới:
- Rời khỏi Vân Dương tông? Nàng định trở về trấn Thanh Vân?
Thúy Ngọc nói:
- Không, là đi một nơi thật xa, có lẽ sau này khó thể đi ra ngoài.
Lục Thiếu Du không biết nên nói cái gì, ậm ừ:
- À.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm Thúy Ngọc cúi mặt, đường nét mặt mày tinh xảo vẫn động lòng người. Biết tin Thúy Ngọc sắp đi, không hiểu sao lòng Lục Thiếu Du ngơ ngẩn, cảm giác là lạ.
Cảm giác ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn mình đăm đăm, Thúy Ngọc ngước đầu lên, mắt đẹp nhìn thẳng hắn:
- Đang nhìn cái gì?
Lục Thiếu Du cười nói:
- Ta đang nghĩ nàng chờ khi nào mới lau vết bớt đỏ trên mặt đi.
- Ngươi hy vọng mặt của ta không có vết bớt?
Thúy Ngọc cười:
- Trước kia ngươi không ngại nó, người ta gọi ta là sửu bát quái, chỉ có ngươi là không trốn tránh ta.
Lục Thiếu Du thanh minh:
- Mỗi người đều có lòng thích cái đẹp. Biết vết bớt là nàng cố ý làm ra cho nên ta thích xem bộ dạng không có vết bớt đỏ kia của nàng hơn, cái này không liên quan gì đến để ý tới nó hay không.