Thúy Ngọc nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
- Chỉ là bằng hữu sao?
Ánh mắt Thúy Ngọc chứa cảm xúc làm xúc động lòng Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nhìn Thúy Ngọc thật lâu:
- Cái này...
Trong thời gian này ở chung, Lục Thiếu Du không phải người gỗ, hai người mập mờ đã nói lên tất cả. Thúy Ngọc vì Lục Thiếu Du mà bị thương trong tay Triệu Kình Hải, lúc giành thánh quả Vũ Linh cũng không bỏ lại hắn. Những gì Thúy Ngọc đã làm cho hắn khiến Lục Thiếu Du rất cảm động, từ mặt nào thì hắn đều cảm thấy mình trèo cao. Vì hiện tại Lục Thiếu Du có Vô Song, còn có nha đầu Hồng Lăng.
Thúy Ngọc mỉm cười nói:
- Được rồi, ngươi không cần trả lời, ta biết suy nghĩ của ngươi.
Thúy Ngọc tiếp tục bảo:
- Hãy nhớ lời ngươi đã nói, nếu Vô Song tỷ đồng ý thì ngươi không thể chối nữa đúng không?
Lục Thiếu Du lúng túng cười khờ như con nít lớn xác:
- Ha ha ha!
Nếu đụng đối thủ thì Lục Thiếu Du sẽ không nhíu mày cái nào, nhưng đối mặt nữ nhân thì hắn công nhận mình hơi khờ.
Thúy Ngọc lườm Lục Thiếu Du:
- Nhìn bộ dạng ngờ nghệch của ngươi kìa, thật không hiểu Vô Song tỷ làm sao để ý ngươi.
Xong nàng ngại ngùng nói:
- Nhưng vậy cũng tốt, Vô Song tỷ không cần lo ngươi ở bên ngoài ong bướm.
Tiểu Long chợt nhớ ra điều gì, ngước đầu nhỏ nói với Lục Thiếu Du:
- Lão đại, để đệ dẫn lão đại đi một nơi, bảo đảm sẽ làm lão đại ngạc nhiên.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Vậy sao? Thế thì mau dẫn ta đi xem. Ta rất muốn xem có chỗ nào làm ta ngạc nhiên.
Tiểu Long bí hiểm nói:
- Đi đi.
Tiểu Long dẫn đường đi trước, đến đại điện nó kêu bốn con yêu thú ngũ giai Nghịch Lân Yêu Bằng dẫn đường thẳng hướng phía sau cung điện.
Một lát sau trước mặt Lục Thiếu Du xuất hiện một căn phòng nhỏ, căn phòng này không khác gì những phòng khác, cửa phòng khép hờ.