Vù vù vù!
Biểu tình Tằng Sở Hùng hoảng hốt, tim gã đập nhanh, tay cầm trường đao lại chém hướng Tiểu Long.
- Xèo xèo!
Cơ thể to lớn của Tiểu Long đè xuống, lửa màu vàng kh*ng b* phun ra từ miệng đỏ đổ ập xuống. Trường đao trong tay Tằng Sở Hùng hiện lên ánh hồng, sau đó bị đốt thành màu đỏ thẫm. Cũng trong khoảnh khắc này, ngọn lửa vàng kh*ng b* bao phủ mang theo kình phong nóng cháy cường đại không chỗ không ở xâm nhập vào người Tằng Sở Hùng.
- A!
Đối mặt ngọn lửa vàng cực độ kh*ng b*, chân khí trong người Tằng Sở Hùng cuối cùng tuôn ra ngưng tụ cương khí hộ thân trước mặt. Thoáng chốc lửa của Tiểu Long bao phủ cương khí hộ thân, ngọn lửa này không có chỗ nào không vào được, chớp mắt phá hủy hộ thân cương khí hộ thân Tằng Sở Hùng bày ra chui vào người gã. Đau đớn làm Tằng Sở Hùng hét lên thảm thiết.
Tằng Sở Hùng phun ngụm máu đỏ, cơ thể bay ngược ra cuối cùng nặng nề lăn xuống sườn núi.
Đám người Hàn Phong, Khuất Đao Tuyệt kinh thán:
- Yêu thú thật kinh khủng.
Tằng Sở Hùng không phải kẻ yếu, gã là Vũ Tướng nhất trọng. Nhưng Tằng Sở Hùng bị yêu thú kỳ dị này công kích trọng thương, ngọn lửa kh*ng b* làm bọn họ đứng từ xa nghĩ mà sợ.
Khi Tiểu Long lại định tấn công tiếp thì Lục Thiếu Du lên tiếng:
- Tiểu Long, chừa mạng hắn lại!
Vù vù vù!
Cơ thể to lớn rút nhỏ lại, Tiểu Long nhảy ngay lên vai Lục Thiếu Du:
- Lão đại, sao không cho đệ giết hắn?
Lục Thiếu Du nói:
- Giết hắn có gì khó? Tùy thời đều được, nhưng nơi này là mật địa, nếu giết hắn sẽ có rắc rối lớn.
Trong lòng Lục Thiếu Du rất muốn giết mấy người kia nhưng còn trong mật địa, giết bọn họ trước mắt bao người thì không được. Vân Tiếu Thiên đã nói trước, nếu ai giết đồng môn, dù là người nào sẽ bị đánh chết, gia tộc cũng chịu liên lụy.