Năm người khác trong đội Phi Ưng Lăng Phong nhìn Lục Thiếu Du, cũng thay đổi sắc mặt. Tuy nhiên bọn họ đã sớm quyết định sẽ không nhúng tay vào chuyện giữa ba người Triệu Kình Hải và Lục Thiếu Du. Bọn họ đi chung với nhóm Triệu Kình Hải vì giành thánh quả Vũ Linh, không muốn trêu vào bên nào.
Lục Thiếu Du hờ hững liếc qua đám người Triệu Kình Hải, khóe môi lạnh lùng cong lên.
Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn dây leo khổng lồ trên ngọn núi trước mặt:
- Đây chính là thánh quả Vũ Linh sao?
Trong dao động sóng năng lượng khiến người vô cùng rung động.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm chín trái cây nhỏ màu gần đỏ thắm trên đỉnh núi, năng lượng khuếch tán khiến người thoải mái vui vẻ như có ma lực vẫy tay mời gọi hắn. Linh lực trong đầu, chân khí trong cơ thể Lục Thiếu Du không tự chủ được bị lôi kéo chuyển động.
Lục Thiếu Du rất rung động:
- Năng lượng mạnh quá, nếu ta ăn nó sẽ được ích lợi rất nhiều.
Lục Thiếu Du cảm giác chín trái thánh quả Vũ Linh, mắt hắn nóng rực.
Ầm ầm ầm!
Ngọn núi lại rung rinh, ánh sáng năng lượng dọc theo dây leo khổng lồ lan tràn l*n đ*nh núi rồi chui vào chín trái cây nhỏ, màu sắc trái cây thoáng chốc đỏ rực.
Vù vù vù!
Ngọn núi vừa mới ngừng rung thì lại có một luồng năng lượng dọc theo dây leo khổng lồ bò lên trên ngọn núi. Năng lượng khổng lồ hóa thành vòng sáng năng lượng to lớn đường kính trên trăm thước như núi lửa phun trào bắn vọt lên cao, xua tan dòng không khí trên bầu trời.
Dòng năng lượng khổng lồ này tựa như pháo hoa khi đến không trung cao chót vót thì nổ cái bùm khuếch tán hình vòng cung. Như thể cả mật địa này hình thành màn sáng lơ lửng trên bầu trời, năng lượng bàng bạc đậm đặc đến mức kh*ng b*.
Xác cặp mắt rung động nhìn. Chín trái thánh quả Vũ Linh trên ngọn núi có màu đỏ thắm, mùi thơm nồng nặc lan tỏa khiến người thèm thuồng.