̣ng thần bí. (2)
- Có bảo vật sao?
Lục Thiếu Du tức thì cảm thấy hứng thú.
- Trong một ít không gian bị phong bế, không tiếp xúc với thiên địa, những lực công kích c*̉a cường giả lưu lại ở bên trong, cho dù bảo tồn được mấy nghìn năm c*̃ng không tiêu tán là chuyện bình thường. Thế nhưng chúng c*̃ng sẽ không tụ tập lại c*̀ng một chỗ như vậy. Thời gian nếu như dài quá thì sẽ tự động tiêu tán. Thế nhưng năng lượng trong đại điện này lại không tiêu tán mà lại ngưng tụ c*̀ng một chỗ, điều này chứng minh trong đại điện nhất định c*̃ng có một chút bí mật.
Thúy Ngọc nói.
- Không biết là bí mật gì?
Lục Thiếu Du nhíu mày, nơi này hẳn là cường giả Vân Dương Tông còn chưa đặt chân tới, nói không chừng bên trong có lẽ sẽ có bảo vật.
Ầm ầm.
Trong đại điện, quang cầu do năng lượng tạo thành lúc này rung động khiến cho không gian c*̃ng rung động theo. Dường như cảm nhận được khí tức trên người c*̉a Lục Thiếu Du và Thúy Ngọc, đoàn năng lượng này chậm rãi đi về phía hai người.
- Không xong, đoàn năng lượng này muốn công kích chúng ta.
Sắc mặt Thúy Ngọc biến đổi, nhanh chóng nói.
Cảm nhận được khí tức c*̉a đoàn năng lượng này, Lục Thiếu Du nhướng mày, đoàn năng lượng này vô c*̀ng kinh khủng.
- Đoàn năng lượng này do lực công kích biến thành, lực công kích lại chính là do chân khí hoặc năng lượng thuộc tính trong thiên địa tạo ra. Không biết đám năng lượng này mình có thể thôn phệ hay không.
Lục Thiếu Du nhíu mày, từ trên lý luận mà nói, đoàn năng lượng này dựa vào Âm Dương Linh Vũ Quyết c*̉a hắn dường như là có thể thôn phệ.
Sưu...
Đúng lúc này, đoàn năng lượng hình cầu này lao thẳng về phía hai người, khiến cho không gian bên trong đại điện gợn sóng.
- Cẩn thận.
Thúy Ngọc khẽ quát một tiếng, đôi mắt chăm chú nhìn về phía đoàn năng lượng, cánh tay chậm rãi giơ lên, năng lượng cuồng bạo tuôn ra, chưởng ấn nhanh chóng đánh về phía đoàn năng lượng.