̣ng thần bí. (1)
Thúy Ngọc không nói gì, trừng mắt nói với Lục Thiếu Du:
- Vậy ngươi thích khuôn mặt này c*̉a ta hay là khuôn mặt có khối ban đỏ kia.
- Chuyện này. Ta nghĩ bất luận kẻ nào c*̃ng thích khuôn mặt c*̉a nàng hiện tại. Nếu như ta nói rằng ta thích khuôn mặt trước kia c*̉a nàng, chỉ sợ nàng c*̃ng không tin ta.
Lục Thiếu Du nói.
- Coi như ngươi thành thật.
Đôi mắt Thúy Ngọc sáng lên, lại nói:
- Hẳn ngươi c*̃ng khôi phục không ít khí lực rồi chứ? Còn không mau xuống, chẳng lẽ cố ý chiến tiện nghi c*̉a ta?
- Ồ, ta quên.
Lục Thiếu Du lúc này c*̃ng cảm nhận được bản thân đã có chút sức lực, hắn nhanh chóng trở mình rời khỏi thân thể c*̉a Thúy Ngọc.
- Đây là đâu, sao chúng ta lại tới nơi này?
Lục Thiếu Du cố gắng ngồi dậy, nhìn về bốn phía lúc này khắp nơi đều là kiến trúc đổ nát, phía xa còn có không ít thạch trụ che trời, lọt vào mắt hắn đều là một đống đổ nát, tỏa ra khí tức cổ xưa.
- Nhanh khôi phục thực lực đi, kẻo lát nữa lại gặp phải nguy hiểm thì không có lực mà chống lại.
Thúy Ngọc c*̃ng ngồi dậy rồi khoanh chân ngồi đó, nàng nhét một viên đan dược vào miệng, thủ ấn trong tay biến đổi, bắt đầu điều tức.
Lục Thiếu Du c*̃ng vội vàng nhét một viên đan dược vào miệng, bắt đầu điều tức. Lúc này thân thể hắn suy yếu cực độ, chân khí và linh lực đều tiêu hao tới mức cực hạn.
Lập tức thân thể hai người được bao bọc bởi một tầng quang tráo.
Phù....
Hơn mười canh giờ sau Lục Thiếu Du tỉnh lại, lúc này hắn c*̃ng đã khôi phục được một chút. Thương thế trong người khi giao thủ với Triệu Kình Thiên đã tốt hơn một chút, ít nhất hiện tại c*̃ng không có trở ngại gì quá lớn.
Lục Thiếu Du đứng dậy rồi nhìn về bốn phía. Lúc này hắn đang đứng trong một mảnh đất bằng phẳng, lúc này bốn phía là một mảnh hỗn độn, đổ nát khắp nơi.