̣ng cổ đại trận. (2)
Mà lúc này, cảm giác được khí tức c*̉a Tiểu Long, đầu Thủy Hỏa Yêu Giao trong nháy mắt kinh hãi, dừng lại tại chỗ không đuổi theo hai người Lục Thiếu Du và Thúy Ngọc nữa.
Phì Phì....
Thủy Hỏa Yêu Giao rít gào vài tiếng, dường như đang nói gì với Tiểu Long vậy.
- Chạy mau.
Hai người Lục Thiếu Du và Thúy Ngọc một đường chạy đi, không dám dừng lại một chút nào. Tuy rằng lo lắng cho Tiểu Long, thế nhưng Lục Thiếu Du c*̃ng biết Tiểu Long bất phàm, chí ít là lực phòng ngự c*̉a nó vô c*̀ng kinh khủng.
- Phía trước có một cánh rừng rậm, hai chúng ta chạy vào trong đó.
Một cánh rừng rậm xuất hiện trước mặt hai người. Rừng rậm là một nơi ẩn thân vô c*̀ng tốt, hai người nhanh chóng chạy vào trong cánh rừng, lúc này phía sau có yêu thú ngũ giai cho nên bọn họ không dám dừng lại.
Lúc này hai người bọn họ đều cố gắng chạy trối chết, căn bản không nhìn thấy bên ngoài rừng rậm, trên một cây đại thụ che trời có hai chữ cấm địa.
Hai người trực tiếp đi vào trong rừng rậm, lúc này mới phát hiện ra điều khác thường.
- Hình như có chút không thích hợp, vì sao bầu trời lại chuyển thành màu đen rồi.
Một lát sau, sắc mặt Lục Thiếu Du đột nhiên biến đổi, hắn dừng lại, nhìn vào chung quanh. Trong mật địa vốn không có ban đêm, mà hiện tại sắc trời có chút u ám khiến cho Lục Thiếu Du nhanh chóng nhận ra điều bất thương.
Thúy Ngọc ngồi nghỉ trên mặt đất, đôi mắt xinh đẹp quan sát bốn phía rồi kinh hãi nói:
- Không xong, có khả năng chúng ta xông vào một cái đại trận thượng cổ nào đó.
- Đại trận thượng cổ?
Sắc mặt Lục Thiếu Du biến đổi, từ trong miệng sư phụ Vũ Ngọc Tiền hắn đã biết trong mật địa này còn có trận pháp từ thời thượng cổ, ngay cả cường giả trong Vân Dương Tông c*̃ng không dám tùy tiện xông loạn, cho nên tình cảnh c*̉a bọn họ hiện giờ rất không xong.