̣ tập kích. (2)
- Nàng sao?
Lục Thiếu Du nhíu mày, Triệu Kình Hải này là Linh Tướng tam trọng, thứ nhất Long bảng, tuyệt đối là một cường giả. Thực lực c*̉a Thúy Ngọc tuy rằng rất mạnh thế nhưng đối phó với Triệu Kình Hải này có lẽ sẽ không dễ dàng một chút nào.
- Yên tâm đi. Giết hắn ta khó có thể làm được, thế nhưng chống lại hắn thì không thành vấn đề.
Thúy Ngọc nói.
- Vậy làm phiền nàng rồi.
Lục Thiếu Du nói. Hắn c*̃ng không cự tuyệt tấm lòng c*̉a nàng, hiện tại quả thực hắn cần Thúy Ngọc trợ giúp. Nếu như có thể ngăn cản được Triệu Kình Hải thì Triệu Kình Thiên và Tằng Sở Hùng kia, Tiểu Long và hắn mỗi người một tên tuyệt đối có thực lực chống lại.
- Vậy ngươi thiếu ta một cái nhân tình, sau này phải trả gấp bội.
Thúy Ngọc lãnh đạm nói.
- Không thành vấn đề.
Lục Thiếu Du nói.
- Hừ. Thúy Ngọc. Tốt nhất ngươi nên lui ra, việc này không liên quan tới ngươi, hà tất phải giúp đỡ hắn.
Triệu Kình Hải nhìn Thúy Ngọc nói. Một kích vừa rồi Thúy Ngọc có thể chặn lại hắn khiến cho hắn chấn động, thực lực c*̉a Thúy Ngọc tuyệt đối bằng hắn bằng không sao hắn có thể phí nước bọt nói nhiều với nàng như vậy.
- Chuyện này ta cứ thích quản. Về phần ngươi, ta không để vào trong mắt.
Thúy Ngọc lạnh nhạt nói, trong đôi mắt xinh đẹp bắn ra hàn mang.
- Hai người các ngươi đối phó với Lục Thiếu Du, ta đối phó với Thúy Ngọc này.
Trên mặt Triệu Kình Hải tràn ngập hàn ý, vung tay lên nói:
- Tốc chiến tốc thắng, lưu lại nửa cái mạng cho Lục Thiếu Du là được.
- Vâng.
Triệu Kình Thiên, Tằng Sở Hùng gật đầu, lập tức đi về phía Lục Thiếu Du. Chân khí quanh thân tỏa ra, mỗi một bước đều tạo thành một dấu chân sâu trên mặt đất.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt cười, khóe miệng nhếch lên, hàn ý trong mắt ngày càng đậm
Sưu.