́ chút mờ ám.
Trong mắt bắn ra một đạo tinh quang, tu luyện bên trong này tuy rằng hắn không hài lòng lắm, thế nhưng c*̃ng có chút tiến bộ, so với tu luyện ở thế giới bên ngoài c*̃ng nhanh hơn gấp mấy lần.
Ánh mắt hắn lại chuyển sang phía Thúy Ngọc bên cạnh. Lúc này Thúy Ngọc vẫn còn đang tu luyện, một cỗ linh lực mạnh mẽ từ trong cơ thể tràn ra bên ngoài bao phủ quanh thân thể, không gian chung quanh ba động, bằng vào mắt thường khó có thể phát hiện. Chỉ có người nào có cảm giác nhanh nhạy mới có thể phát hiện ra lúc này có từng tia năng lượng bị Thúy Ngọc thu vào bên trong thân thể.
Nhìn vào Thúy Ngọc, ngũ quan tinh mỹ, làn da trắng nõn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lại có một nốt ban đỏ.
- Nếu như không có một vết ban đỏ này có lẽ nàng sẽ là một nữ tử tuyệt sắc.
Lục Thiếu Du thầm nói, trong lòng không khỏi có chút tiếc hận.
- Có phải ngươi cảm thấy nốt ban đỏ trên mặt ta rất xấu đúng không?
Đúng lúc này, Thúy Ngọc dừng tu luyện, mỉm cười nói với Lục Thiếu Du.
- Không phải là xấu, chỉ có thể nói nốt ban đỏ này làm ảnh hưởng tới dung nhan xinh đẹp c*̉a nàng.
Lục Thiếu Du do dự một chút rồi nói.
- Theo ta được biết, hẳn có Linh giả có thể luyện chế một ít đan dược loại bỏ nốt ban đỏ này.
- Loại bỏ thế nào? Lẽ nào ngươi cảm thấy nó rất xấu sao?
Thúy Ngọc nhìn Lục Thiếu Du lại nói.
- Ý c*̉a ta chính là, tâm tư muốn mọi người chú mục ai c*̃ng có. Nếu như không có nốt ban đỏ này có thể sẽ giúp nàng tự tin hơn rất nhiều.
Lục Thiếu Du nói.
- Ý c*̉a ngươi ta, nếu như ta không có nốt ban đỏ này ta sẽ có rất nhiều nam nhân truy cầu giống như Vô Song tỷ đúng không?
Thúy Ngọc nói.
- Chuyện này...
Lục Thiếu Du cười khổ, nhất thời c*̃ng không biết trả lời làm sao, hắn do dự một chút rồi nói: