̣n nhanh chóng.
Dãy núi liên miên dưới ánh mặt trời chiếu rọi phản xạ ra quang mang nhàn nhạt có vẻ vô c*̀ng tráng lệ. Trên lưng yêu thú phi hành, mọi người không nói câu nào, sau nửa canh giờ, một hạp cốc khổng lồ xuất hiện trước mắt Lục Thiếu Du.
Trong hạp cốc lúc này có một con sông rộng nghìn thước, nước sông chảy cuồn cuộn liên tục, hạp cốc chia làm hai phần, bao quanh hạp cốc là những ngọn núi cao ngất xuyên thẳng lên trời.
Con sông vô c*̀ng rộng lớn, từng đợt sóng đánh vào trên những tảng đá bên cạnh tạo thành bọt nước.
- Thiếu Du, chúng ta tới rồi.
Vũ Ngọc Tiền nói với Lục Thiếu Du.
Sưu Sưu.
Mọi người rời khỏi lưng yêu thú phi hành, đứng trên một tảng đá chừng mấy chục thước dưới ngọn núi.
- Lẽ nào mật địa ở đây sao?
Nhìn sang chung quanh, Lục Thiếu Du có chút nghi hoặc, chỗ này dường như c*̃ng không có gì đặc biệt so với những địa phương khác.
- Những đệ tử tiến vào mật địa nghe đây. Bên trong mật địa tùy thời sẽ gặp nguy hiểm, có lẽ sư phụ các ngươi c*̃ng đã nói cho các ngươi tất cả về mật địa này.
Vân Khiếu Thiên nhìn chúng đệ tử, vẻ mặt trầm xuống nói:
- Trong mật địa có một bảo vật c*̉a Vân Dương Tông chúng ta là Vũ Linh thánh quả, ba năm kết trái một lần, mỗi người đều có thể dùng một quả. Sau khi dùng xác suất đột phá Vũ Vương, Linh Vương đạt tới năm thành, cho nên các ngươi dùng một trái là đủ. Thế nhưng mỗi lần Vũ Linh thánh quả kết trái chỉ có chín trái, nói cách khác, mười một người còn lại sẽ không có Vũ Linh thánh quả để dùng. Tiện đây ta cảnh cáo tất cả mọi người, mặc kệ là dưới tình huống gì, bao gồm cả tranh đoạt Vũ Linh thánh quả c*̃ng không được đánh chết đồng môn. Bằng không, mặc kệ là ai, sau khi rời khỏi mật địa c*̃ng bị đánh chết. Đồng thời gia tộc phía sau các ngươi c*̃ng bị liên lụy, các ngươi hiểu chưa?