́c khi đi vào mật địa. (2)
- Thúy Ngọc, không phải ngươi nói chúng ta sẽ trở về sao? Lại lại còn muốn vào mật địa c*̉a Vân Dương Tông?
Độc Cô Băng Lan nhìn Thúy Ngọc hỏi.
- Mật địa c*̉a Vân Dương Tông này lai lịch bất phàm, chính là một khối lục địa thượng cổ, ta đi xem có bảo vật nào không. Đặc biệt là Vũ Linh thánh quả ta c*̃ng muốn nếm thử một chút.
Thúy Ngọc nói.
- Phỏng chừng bên trong khối lục địa thượng cổ c*̉a Vân Dương Tông c*̃ng không có bảo vật cao cấp. Bảo vật trong tộc mỗi một kiện xuất ra đều vô c*̀ng bất phàm. Về phần Vũ Linh thánh quả tuy rằng là bất phàm, thế nhưng Linh quả trong tộc chúng ta mạnh hơn Vũ Linh thánh quả c*̃ng có không ít. Ngươi đi vào trong đó, chỉ sợ còn có mục đích khác.
Độc Cô Băng Lan nói.
- Ngươi muốn nói cái gì?
Thúy Ngọc liếc mắt nhìn Độc Cô Băng Lan hỏi.
- Chẳng lẽ là vì Lục Thiếu Du?
Độc Cô Băng Lan do dự một chút rồi nói.
- Không phải.
Thúy Ngọc ngẩng đầu nói:
- Lục Thiếu Du không đơn giản, còn có Lục Vô Song, ta hoài nghi nàng đã.... Nói chung, ta muốn tiến vào mật địa nhìn một phen. Sau đó xem có tìm được tin tức bảo vật kia từ trên người Lục Thiếu Du hay không.
- Lời này chỉ sợ chính bản thân ngươi c*̃ng không tin.
Độc Cô Băng Lan tầm nói, lại nói tiếp:
- Lục Thiếu Du tuy rằng bất phàm, là nhân trung chi long. Thế nhưng, ngươi có nghĩ tới hay không? Cho dù hắn mạnh mẽ chỉ sợ c*̃ng không được gia tộc tán thành, bởi vì còn xa mới đạt tới yêu cầu c*̉a trong tộc.
- Được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa. Chờ sau khi ta rời khỏi mật địa thì ta sẽ rời khỏi Vân Dương Tông.
Thúy Ngọc nói.
Thời gian ba ngày có thể coi như một cái chớp mắt, trong ba ngày này ngoại trừ thời gian Lục Thiếu Du ở c*̀ng Lục Vô Song thì hắn còn đi Vạn Vũ Lâu.
Sáng sớm, ngoài cửa gió nhẹ thổi mang theo những chiếc lá rung bay đầy trên núi.