́c khi đi vào mật địa. (1)
Vũ Ngọc Tiền nói.
- Có yêu thú là tốt rồi.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng. Trong mật địa này nửa năm, nếu có yêu thú ở bên trong thì hắn có thể tu luyện giống như khi còn ở trong sơn mạch Vụ Đô, c*̃ng tìm được yêu đan để thôn phệ.
- Thiếu Du, ba đầu yêu thú c*̉a con c*̃ng không được tiến vào mật địa. Trong mật địa này có phong ấn c*̉a cường giả trong tông đề phòng yêu thú chạy ra. Vì vậy trong mật địa này có cấm chế, bất luận là một đầu yêu thú nào c*̃ng không thể tiến vào, c*̃ng không thể đi ra khỏi mật địa.
Vũ Ngọc Tiền nói.
- Còn có loại cấm chế này sao?
Trong lòng Lục Thiếu Du trầm xuống, hắn đang muốn mang theo Tiểu Long đi vào mật địa, đến lúc đó hắn c*̃ng an toàn hơn một chút, thế này quả thực có chút phiền phức rồi.
- Không biết có thể mang không gian thú nang đi theo hay không.
Lục Thiếu Du nhíu mày thầm nghĩ.
Sau khi từ chỗ Vũ Ngọc Tiền trở về đình viện c*̉a mình, Tiểu Long nhanh chóng chạy tới vai c*̉a Lục Thiếu Du, nhanh nhảu hỏi:
- Lão đại, thế nào rồi? Có tiến vào top hai mươi người cuối c*̀ng không?
- Lão đại c*̉a ngươi xuất mã đương nhiên không thành vấn đề.
Lục Thiếu Du nói.
- Đó là đương nhiên, lão đại xuất mã đương nhiên không thành vấn đề, bằng không sẽ không phải là lão đại c*̉a đệ rồi.
Tiểu Long không ngừng phun ra nuốt vào cái lưỡi, thanh âm truyền vào trong tai Lục Thiếu Du.
Còn ba ngày nữa mới tiến vào mật địa. Trong ba ngày này Lục Thiếu Du phát hiện ra mình lại chẳng biết làm gì. Cho nên hắn lập tức mỉm cười gọi Thiên Sí Tuyết Sư đi tới chỗ ở c*̉a Lục Vô Song.
Trên một ngọn núi khổng lồ, mây mù lượn lờ ở sườn núi, một đám kiến trúc như ẩn như hiện. Trong một đình viện, lúc này Triệu Vô Cực, Sử Vân Sinh, Triệu Kình Hải, Triệu Kình Thiên, Lục Thiếu Hổ, Tằng Sở Hùng đang ở đó.