- Đệ còn nhìn cái gì đó? Không được suy nghĩ lung tung, mau về....
Lục Vô Song trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, ngồi ở trong lòng hắn nàng tự nhiên là có thể cảm giác được có một vật nóng bỏng đang chọc vào mông nàng. Dường như nó đang lớn dần lên, tuy rằng cách một lớp quần áo, thế nhưng một đại cô nương như nàng cũng biết đó là vật gì. Nhất thời khuôn mặt nàng đỏ ửng, tim đập loạn nhịp.
Lục Thiếu Du không nói gì mà nhìn chăm chú vào dung nhan tuyệt mỹ c*̉a nàng. Sau đó áp lên đôi môi đỏ mọng mê người kia, trong nháy mắt thân thể hai người run lên giữ dội, xúc cảm mê người kia khiến cho Lục Thiếu Du hoàn toàn không thế khống chế được mình nữa.
- Thiếu Du....
Lục Vô Song nói không nên lời, tùy ý để Lục Thiếu Du hoạt động trên người mình, hai tay không tự chủ được mà ôm đối phương, cảm giác như điện giật truyền đến c*̃ng khiến cho nàng hoàn toàn mê muội. Lục Thiếu Du hiện tại không chút kiêng nể mà hôn nàng, đầu lưỡi giống như một con rắn nhỏ không ngừng mở đôi môi mềm mại kia, muốn tách hàm răng trắng bóng trong nháy mắt tìm thấy cái lưỡi c*̉a Lục Vô Song.
Hai người quên hết tất cả, đắm chìm vào trong đó. Tất cả mọi thứ đều bị bọn họ ném lên chín tầng mây. Đôi môi c*̉a hai người như nắng hạn gặp mưa rào chưa từng chia lìa dù chỉ một khắc.
c*̃ng không biết qua bao lâu, không biết từ lúc nào hai người đã vào trong phòng. Đây là khuê phòng c*̉a Lục VÔ Song, Lục Thiếu Du c*̃ng không phải tới đây lần đầu. Trong phòng c*̉a nàng thơm ngát vô c*̀ng, lại mang đến cho người ta chút cảm giác như khuê phòng c*̉a một người vợ biết chăm lo cho gia đình vậy.
- Thiếu Du, chưa tới lúc thích hợp.
Trên giường, Lục Vô Song nhìn vào người nam tử đang ôm mình, đôi mắt có chút mê ly.
- Lúc nào mới là thích hợp?
Lục Thiếu Du nói, nhìn vào nữ tử xinh đẹp trước mắt này, lúc này cung đã lên dây rồi muốn dừng lại c*̃ng khó.