- Thiếu Du, tuy rằng con hiện tại bài danh thứ hai mươi trên Long bảng, thế nhưng dù sao cũng là bài danh cuối cùng. Năm trước, mỗi lần mật địa mở ra, trong Long bảng cũng có vài đầu hắc mã tiến vào vị trí hai mươi. Vì vậy con phải cẩn thận một chút.
Vũ Ngọc Tiền nói.
- Đệ tử sẽ cẩn thận.
Lục Thiếu Du đáp.
- Được rồi, còn có một tháng nữa. Con tập trung tu luyện đi. Nhất định phải tiến vào mật địa. Cơ hội này chỉ có một lần thôi, mật địa ba năm mới mở ra một lần, cho nên cơ hội như vậy không có thường xuyên đâu.
Vũ Ngọc Tiền nói.
Sau khi hàn huyên không ít, Vũ Ngọc Tiền rời khỏi đình viện. Trước khi đi giao cho hắn không ít đan dược, đều là đan dược tứ phẩm, giá trị xấp xỉ trăm vạn kim tệ.
Sau khi sư phụ hắn rời đi, sắc trời đã gần tối. Nhìn sắc trời Lục Thiếu Du gọi ra THiên Sí Tuyết Sư lập tức đi tới chỗ ở của Lục Vô Song.
- Vô Song, tỷ đột phá rồi sao?
Lục Thiếu Du cảm nhận khí tức trên người Lục Vô Song, lúc này nàng đã là Vũ Phách tam trọng, hai tháng trước đó nàng mới chỉ là Vũ Phách nhất trọng mà thôi.
- Đúng vậy. Tỷ cũng không biết chuyện gì xảy ra. Lúc đột phá Vũ Phách tỷ có cảm giác tốc độ tu luyện của tỷ nhanh hơn. Dường như cơ thể của tỷ mọi lúc đều đang tu luyện.
Lục Vô Song nói, dường như ngay cả bản thân nàng cũng rất nghi hoặc.
- Có thể là tác dụng của việc tu luyện chăm chỉ.
Lục Thiếu Du nói.
- Tỷ còn có chút kỳ quái. Tỷ có cảm giác, thực lực của tỷ không giống mọi người. Có đôi khi tỷ có cảm giác trong cơ thể của tỷ có một lực lượng khổng lồ. Có đôi khi lại không cảm giác được nó.
Lục Vô Song nhíu mày nói.
Đối với chuyện này Lục Vô Song cũng không rõ ràng lắm. Lục Vô Song cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao chuyện tu vi tăng trưởng nhanh cũng không phải là một chuyện xấu.