Trận pháp loại nhỏ trong ảo cảnh bị Lục Thiếu Du dùng phương pháp mạnh mẽ phá hủy, nhất thời cảnh tượng trước mắt lúc này đã biến đổi thành một vực sâu.
- Tiếp tục.
Lục Thiếu Du lẩm bẩm nói.
Lúc chạng vạng, Lục Thiếu Du rốt cuộc vượt qua ngũ trọng, cũng để cho hai vị hộ pháp hết phiền muộn.
Trở lại đình viện, Lục Thiếu Du gặp sư phụ Vũ Ngọc Tiền đã lâu không thấy.
- Đệ tử ra mặt sư phụ.
Lục Thiếu Du tôn kính hành lễ, tuy rằng vị sư phụ này trên phương diện tu luyện không có điều gì chỉ dạy hắn, thế nhưng vị sư phụ này hắn lại rất thích.
- Thiếu Du, ta nghe nói gần đây con đều ở trong Vũ linh ảo cảnh tu luyện, trong bốn đệ tử của ta, con chính là khiến cho ta ít lo lắng nhất.
Vũ Ngọc Tiền cười nói.
- Sư phụ, người tới tìm con hẳn là có chuyện gì đó?
Lục THiếu Du cười hỏi.
- Vào trong, sư phụ nói cho con chút chuyện quan trọng.
Vũ Ngọc Tiền hiếm khi nghiêm túc nói.
Sau khi đi vào trong đình viện, hai người ngồi xuống, Lục Thiếu Du hỏi:
- Sư phụ, chuyện quan trọng gì mà khiến cho người phải tự mình tới đây?
- Còn một tháng nữa là mật địa mở ra. Mật địa mở ra, trong tông sẽ chọn ra hai mươi mốt đệ tử tiến vào mật địa tu luyện. Một tháng sau trong Vũ linh ảo cảnh, năm mươi đệ tử trên Long bảng sẽ tiến hành luận Võ, chỉ có hai mươi người cuối cùng mới có thể tiến vào trong Long bảng. Vi sư tới đây để nhắc con, con nhất định phải tiến vào trong mật địa. Mật địa này đối với tu luyện giả chúng ta có không ít chỗ tốt.
Vũ Ngọc Tiền nghiêm túc nói với Lục Thiếu Du.
Mật địa này Lục Thiếu Du đã nghe qua vài lần, thế nhưng đối với chuyện liên quan đến nó hắn cũng không rõ ràng lắm, hắn hỏi:
- Sư phụ, tiến vào trong mật địa rốt cuộc có chỗ tốt gì?