̃ tốt c*̉a tiên cảnh. (1)
Ba ngày sau, trong tiên cảnh tại một vực sâu, Lục Thiếu Du lúc này đang nhìn xuống phía dưới vực sâu, hai hàng lông mày nhíu lại, khẽ lẩm bẩm.
- Một tháng này ở trong ảo ảnh, quả thực có chút lãng phí thời gian.
Trong ba ngày này, đủ loại ảo giác, Lục Thiếu Du c*̃ng đã được gặp qua, thế nhưng còn chưa đủ để ảnh hưởng tới tâm trí c*̉a hắn. Về phần ảo giác phía trước có đủ sức làm ảnh hưởng tới mình không hắn c*̃ng không biết. Thế nhưng lúc này hắn lại cảm thấy bản thân đang lãng phí thời gian. Thời gian một tháng không ngắn, hắn còn phải tu luyện nha.
- Không biết trong tiên cảnh thôn phệ linh đan thì sẽ thế nào.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ. Thời gian một tháng này hắn c*̃ng không thể để lãng phí được. Vượt tiên cảnh lúc nào vượt c*̃ng được. Hiện tại tăng cường thực lực mới là điều quan trọng.
Hai hàng lông mày nhíu lại, trong tay Lục Thiếu Du xuất hiện mấy đạo lưu quang, đây chính là trận pháp mà Quỷ tiên tử Bạch Oánh giao cho hắn khi hắn rời khỏi Phi Linh môn.
Sau khi dò xét chung quanh một lát, chân khí trong người Lục Thiếu Du run lên, mấy trận giác trong tay hóa thành lưu quang, bắn về bốn phía theo một sự huyền ảo nào đó.
Mấy trận bàn đáp xuống, cảnh tượng trước người Lục Thiếu Du đột nhiên biến hóa, không ngờ bản thân hắn đang ở trong một thông đạo. Trước thông đạo này có không ít ngã rẽ giống như mạng nhện được phân bố chung quanh. Trước cửa được bao phủ bởi một đám sương mù màu trắng dày đặc, không thể thấy rõ phía trước.
Một cỗ khí tức đậm đặc tràn ngập trong thông đạo, chính là thứ có điểm tương đồng với Linh hồn thần dịch kia.
Lục Thiếu Du nhìn chung quanh một lát rồi mỉm cười, trận pháp này không làm khó được hắn. Nếu như hắn muốn đi ra ngoài thì không thành vấn đề, chỉ là hiện tại hắn muốn ở nơi này dùng linh đan bế quan.