́ng đồ đệ. (2)
- Trong lòng ngươi không phục?
Vân Khiếu Thiên nói, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Đệ tử tự nhận không vi phạm bất cứ một điều nào trong tông quy. Hôm qua c*̃ng không vi phạm quy c*̉ trên Địa Long đỉnh. Trong lúc luận võ đệ tử còn chưa thu phóng như ý được, nếu như vậy mà c*̃ng có tội, đệ tử tuy rằng trong lòng không phục nhưng không dám không phục.
Lục Thiếu Du nói.
Ánh mắt chúng trưởng lão nhìn về phía Lục Thiếu Du, không nghĩ tới Lục Thiếu Du này ngay cả tông chủ c*̃ng dám mạnh miệng như vậy.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du, sắc mặt hơi có chút biến đổi rồi lạnh nhạt nói:
- Tốt, có can đảm, tuy rằng ngươi không sai thế nhưng quả thực hạ thủ có chút độc ác. Như vậy đi, Lý Đạt Giang bị ngươi đánh cho bị thương nặng, phạt ngươi mười vạn kim tệ, mặt khác phạt ngươi diện bích trong tiên cảnh một tháng.
- Tông chủ, xử phạt như vậy quá nhẹ.
Triệu Vô Cực lập tức nói. Mười vạn kim tệ, còn có diện bích trong tiên cảnh một tháng. Loại xử phạt này hoàn toàn chính là để cho hắn đi tu luyện rồi.
- Triệu trưởng lão, ta biết ngươi vì ái đồ mà nóng ruột. Thế nhưng quả thực Lục Thiếu Du không sai, ta c*̃ng đã xử phạt. Ngươi c*̃ng không nên nhiều lời, ngoại trừ phạt Lục Thiếu Du mười vạn kim tệ ra, Vân Dương Tông ta còn xuất ra trăm vạn kim tệ cấp cho Lý Đạt Giang, rồi phái người đưa hắn trở về trong tộc.
Vân Khiếu Thiên nói xong với Triệu Vô Cực lập tức quay sang Vũ Ngọc Tiền nói:
- Sư huynh, Lục Thiếu Du là đệ tử c*̉a huynh, mười vạn kim tệ này huynh nên xuất ra đi, sau này phải quản giáo đệ tử cho tốt.
- Không thành vấn đề, mười vạn kim tệ thì mười vạn kim tệ.
Vũ trưởng lão lập tức cười hắc hắc. Hắn c*̃ng không ngốc, tuy rằng tông chủ biểu hiện ra bên ngoài là xử phạt Lục Thiếu Du, thế nhưng trên thực tế lại là xử phạt hời hợt, đến tiên cảnh trong Vũ linh ảo cảnh một tháng. Nói là xử phạt, trên thực tế chính là tôi luyện. Về phần mười vạn kim tệ đối với hắn mà nói chính là chín trâu mất một sợi lông. Coi như là trăm vạn kim tệ đối với hắn mà nói c*̃ng không có vấn đề gì.