́n thắng tuyệt đối. (2)
- Lục Thiếu Du, tại sao ngươi lại hạ thủ nặng như vậy?
Đại hộ pháp nhìn về phía Lục Thiếu Du nói. Sau khi kiểm tra hắn mới biết được, đan điền trong cơ thể Lý Đạt Giang bị một chưởng cuối c*̀ng c*̉a Lục Thiếu Du đánh vỡ, Vũ đan bị phá, kinh mạch đứt thành từng khúc. Tuy rằng giữ lại được một cái mạng, thế nhưng cả đời sau c*̃ng chỉ có thể làm một người tàn phế, ngay cả thực lực Vũ Phách thất trọng c*̃ng không còn nữa. Sau này c*̃ng không được gọi là Vũ giả, hoàn toàn trở thành một người tàn phế bình thường. Đối với một Vũ giả mà nói, việc này so với giết hắn còn tàn nhẫn hơn.
- Đại hộ pháp, lẽ nào hắn sẽ nương tay với đệ tử sao?
Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống, có chỗ dựa lớn là sư phụ Vũ Ngọc Tiền, hắn hà tất phải sợ một đại hộ pháp nho nhỏ này:
- Nếu không nể tình đồng môn, hiện tại hắn đã là một xác chết rồi.
Đại hộ pháp bất đắc dĩ thở dài, nể tình đồng môn sao? Đây so với giết hắn còn tàn nhân hơn. Thế nhưng lúc này đại hộ pháp c*̃ng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài mà thôi. Hắn c*̃ng biết lúc trước Lý Đạt Giang c*̃ng không lưu tình với Lục Thiếu Du. Thế nhưng hiện tại hắn đang lo lắng không biết ăn nói sao với Triệu trưởng lão, chỉ sợ chuyện này không dễ bỏ qua như vậy.
- Đại hộ pháp, tuyên bố kết quả đi.
Lục Thiếu Du nhàn nhạt nói.
- Trận này Lục Thiếu Du thắng, tấn cấp lên hai mươi trên Long bảng.
Nhìn Lý Đạt Giang đang hấp hối trên mặt đất, đại hộ pháp thở dài rồi tuyên bố.
- Lý Đạt Giang, trực tiếp xóa tên trên Long bảng.
Đối với kết quả này mọi người đã sớm đoán ra. Mà lúc này hơn phân nửa đệ tử Vân Dương Tông còn chưa phục hồi tinh thần lại.
- Lục Thiếu Du, quá hay.
Không ít người ủng hộ Lục Thiếu Du nhất thời hét to lên, ngay cả không ít nữ đệ tử bên cạnh Phi Ưng Lăng Phong lúc này c*̃ng quay đầu nhìn về phía thân ảnh màu xanh kia.