̀ng ngự kinh khủng.
Thân ảnh hắn nhanh như thiểm điện bắn về phía Lý Đại Giang. Quang mang trên Thanh Linh Khải giáp sáng rực, trong tay hắn lúc này có thể mơ hồ thấy một đám phong nhận, thế nhưng lúc này căn bản không có ai có thể nhìn thấy được.
Nhìn vào Lục Thiếu Du đang phóng tới, Lý Đạt Giang nhíu mày, trường thương trong tay không ngừng di động, chân khí dưới chân chợt lóe, chân khẽ dậm một cái thân thể nhảy về phía sau.
- Phong Quyển Tàn Vân.
c*̃ng vào lúc này, trên người Lục Thiếu Du có một cỗ chân khí phô thiên cái địa bộc phát ra. Năng lượng phong hệ chung quanh không gian lập tức hội tụ đến, trong không gian có một vòng xoáy cuồng bạo không ngừng xoay tròn. Vòng xoáy này giống như một cơn lốc, cơn lốc xuất hiện làm cho mặt đất xuất hiện những vết nứt kéo dài.
Cơn cuồng phong được ngưng tụ tới cực hạn, cuồng phong gào thét trong nháy mắt bắn về phía Lý Đạt Giang.
- Không nghĩ tới Lục Thiếu Du lại tu luyện Phong Quyển Tàn Vân nhanh như vậy, lại còn tạo thành uy lực kinh khủng nha. Ta tu luyện ba năm rồi c*̃ng chưa đạt phân nửa uy lực c*̉a hắn.
- Uy lực không kém, thế nhưng chỉ sợ khó có thể chống lại Hỏa Vân Thương c*̉a Lý Đạt Giang.
Nhưng vào lúc này, trên không trung truyền đến một tiếng quát sắc lạnh:
- Hỏa Vân Thương.
Âm thanh vừa dứt, lúc này Lý Đạt Giang c*̃ng đã ngưng tụ thành công Hỏa Vân Thương, tay đẩy ra. Trong khoảnh khắc, một cỗ lực lưởng khồng lồ bắn về phía trước, mà lúc này trường thương trong tay Lý Đạt Giang xuất ra vô số thương mang, lúc này đã ngưng tụ ra một đám thương mang cực lớn chừng hơn một nghìn thước. Kình khí nóng bỏng không ngừng tỏa ra chung quanh, giống như một đám mây lửa vô c*̀ng kinh khủng.
Chân khí dưới chân chớp động, hàn ý trong mắt Lý Đạt Giang bắn ra, thân thể tiến lên một chút, tay khẽ đẩy về phía trước đem thương mang chằng chịt trên bầu trời trong nháy mắt đánh về phía Lục Thiếu Du.