́i chọi gay gắt. (2)
Âm thanh c*̉a vị hộ pháp này vừa dứt thì lập tức có hai đạo thân ảnh nhảy vào giữa đài. Hai thân ảnh này là hai người thanh niên tuổi chừng hai mươi tư, khí tức cường hãn, quanh thân có một cỗ khí thế vô hình.
- Kim Đào, bài danh thứ ba mươi tư Long bảng và Thượng Văn Kiệt bài danh thứ ba mươi hai. Trận này đoán chừng so với trận trước còn náo nhiệt hơn nha.
- Hai người này đều là Vũ Phách ngũ trọng, không biết ai thắng ai thua.
Dưới tiếng nghị luận c*̉a không ít đệ tử, hai thanh niên trên đài đã bắt đầu giao chiến, tiếng ầm vang không ngừng truyền ra.
Hai người đều bài danh trên Long bảng so với Trương Giai và La Trí kia còn cao hơn một chút, giao thủ c*̃ng kịch liệt hơn. Trong nháy mắt điên cuồng chiến đấu, thực lực c*̉a hai người này c*̃ng khiến cho ngay cả đại hộ pháp c*̃ng phải gật đầu. Trẻ tuổi mà đã có thực lực như vậy c*̃ng coi như không kém.
- Di, các ngươi có chú ý không? Hôm nay dường như không thấy Lục Thiếu Du xuất hiện.
- Hình như vậy, vẫn chưa nhìn thấy hắn. Không phải hắn đã đồng ý ứng chiến rồi sao, chẳng lẽ là hắn sợ?
- Chẳng lẽ hắn không dám tới thật?
Trận đấu thứ hai này bắt đầu được một lúc thì bắt đầu có người phát hiện ra nhân vật trọng yếu nhất ngày hôm nay không ngờ còn chưa lộ diện.
Lúc này, trên một ngọn núi, có một thân ảnh màu xanh nhanh chóng di động, dưới lớp đá vụn trên đỉnh núi không ngờ cước bộ c*̉a hắn lại vô c*̀ng nhẹ nhãn, chân khí cường hãn như thủy triều tuôn ra từ lòng bàn chân hắn, lập tức một đạo vòng xoáy từ dưới chân hắn được hình thành, gió khẽ thổi một cái khiến cho đất đá trên bề mặt ngọn núi dưới chân hắn bị thổi đi tứ tung, giống như là vừa bị một cơn cuồng phong thổi qua vậy.
Lục Thiếu Du tu luyện quên hết thời gian, thân thể không ngừng di chuyển trên núi, quần áo quanh người phất phới trong những cơn gió.