̣n c*̉a Tiểu Long.
- Tông chủ nói vậy là chúng ta sơ ý rồi.
Lão giả kia nói.
- Điều khiến ta cảm thấy ngoài ý muốn chính là ngay cả một ít trưởng lão luôn ẩn dấu trong tông c*̃ng chú ý tới Lục Thiếu Du.
Vân Khiếu Thiên cười khổ.
- Ngay cả những vị trưởng lão này c*̃ng chú ý tới Lục Thiếu Du sao? Chuyện này...
Lão giả mặc hắc bào có chút kinh ngạc.
- Những vị trưởng lão này không phải chỉ chú ý tới Lục Thiếu Du mà là đầu yêu thú bên cạnh hắn. Trưởng lão trong tông phân phó, ngàn vạn lần không thể động tới đầu yêu thú kia, vạn nhất yêu thú kia gặp chuyện không may bị truyền ra bên ngoài, Vân Dương Tông ta sẽ gặp phải tai ương ngập đầu.
Im lặng một lát, Vân Khiếu Thiên nói.
- Cái gì? Vậy tiểu yêu thú kia...
Lão giả mặc hắc bào vô c*̀ng khiếp sợ. Khiến cho Vân Dương Tông gặp tai ương ngập đầu, toàn bộ đại lục Linh Vũ này có thế lực nào dám tự tin làm được? Tiểu yêu thú kia làm sao lại có năng lực lớn như vậy chứ.
- Tông chủ, yêu thú kia rốt cuộc có lai lịch gì?
Kinh ngạc qua đi, lão giả tiếp tục hỏi.
- Ta c*̃ng muốn biết thế nhưng trưởng lão ngay cả ta c*̃ng không nói. Xem ra Lục Thiếu Du này phía sau hắn tuyệt đối không đơn giản. Mãnh hổ, nghịch long, ta khó có thể lựa chọn.
Vân Khiếu Thiên cười khổ nói.
Một đêm trôi qua, sáng sớm hôm sau Lục Thiếu Du chỉnh đốn một chút y phục rồi tiếp tục đi tới Vũ linh ảo cảnh.
- Lục Thiếu Du, hôm nay ngươi tới thẳng ngũ trọng chứ?
Vừa tới đại điện trong lòng núi, nhị trưởng lão đã mỉm cười hỏi Lục Thiếu Du.
- Bẩm hộ pháp, đệ tử vẫn đi từ nhất trọng là được rồi.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Cái gì? Ngày hôm qua ngươi không phải đã xông qua rồi sao?
Nhị hộ pháp kinh ngạc nói. Bởi vì những đệ tử bình thường đều muốn lên trọng càng cao hơn để tu luyện, Lục Thiếu Du này lại muốn đi lại từ đâu, có chút kỳ quái.