̀u tháng ứng chiến. (1)
Cuồng Ngưu sau khi quan sát một lượt trong đại điện thế nhưng không nhìn thấy Lục Thiếu Du, hắn hỏi.
- Yêu nghiệt kia sao? Dường như hắn còn đáng sợ hơn Hồng Lăng.
Nhị hộ pháp cười khổ một tiếng rồi nói.
- Hắn đã làm gì vậy?
Cuồng Ngưu trừng mắt hỏi.
- Hắn à? Trong vòng tám canh giờ vượt qua bốn trọng, hiện tại đã ở tứ trọng tầng bốn được ba canh giờ rồi.
Liếc mắt nhìn Cuồng Ngưu, Nhị hộ pháp nhàn nhạt nói.
- Cái gì?
Cuồng Ngưu tức thì hít sâu một hơi. Tám canh giờ từ nhất trọng tới tứ trọng. Mà trong khi đó Lục Thiếu Du mới chỉ là Vũ Phách nhất trọng mà thôi. Khi trước Hồng Lăng sau khi đột phá Vũ Phách trong mười canh giờ c*̃ng chỉ có thể đi từ nhất trọng tới tam trọng c*̃ng đã khiến cho toàn bộ Vân Dương Tông chấn kinh.
- Thời điểm hắn còn là Vũ Sư cửu trọng đã có thể một chiêu đánh bại Hoàng Hổ, có thể tứ trọng này c*̃ng không vây khốn được hắn.
Cuồng Ngưu bất đắc dĩ cười khổ nói.
- Lúc này, Lục Thiếu Du đang nhìn chăm chú vào một khôi lỗi khổng lồ đang đứng trước mặt hắn. Cả thân khôi lỗi đỏ sậm giống hình người, có thêm bốn tay, mỗi một tay đều có lợi trảo sắc bén bắn ra hàn quang.
Lục Thiếu Du vượt mọi chông gai một đường vọt tới tứ trọng c*̉a tầng bốn, ba trọng đầu chỉ có một ít yêu thú tứ giai sơ kỳ, còn có khôi lỗi cấp bốn sơ giai, quả thực không thể ngăn cản bước tiến c*̉a hắn.
Chỉ là khôi lỗi trước mặt hắn lúc này khiến cho hắn vô c*̀ng hứng thú. Đầu khôi lỗi này có cấp bậc tứ giai trung kỳ, lực công kích tuyệt đối cường hãn, giống như gặp phải Vũ Phách ngũ trọng vậy. Cho dù là Vũ Phách ngũ trọng gặp nó c*̃ng phải sứt đầu mẻ trán một phen.
Sưu sưu...
Trong sát na, thân ảnh đầu khôi lỗi này như thiểm điện đánh tới, bốn cánh tay phân thành hai đạo chưởng ấn, hai đạo trảo ấn trong nháy mắt đánh tới, không gian chung quanh như gấp khúc, tiếng xé gió vang lên.