̉nh. (2)
- Không sai, Vũ Linh ảo cảnh, trên thực tế chính là một ảo cảnh, những thứ ngươi nhìn thấy bên trong đều là ảo giác. Thế nhưng bản thân ngươi ở trong đó c*̃ng là sự thật, chờ sau khi ngươi bị giết thì ngươi sẽ tự động tỉnh lại.
Thiết Chưởng Cuồng Ngưu nói.
- Hoàn toàn là ảo cảnh sao?
Lục Thiếu Du lẩm bẩm nói, chẳng lẽ là một huyễn trận sao?
- Tất cả mọi thứ chờ sau khi ngươi tiến vào tu luyện một lần là có thể biết được. Trong Vũ linh ảo cảnh này linh giả trong tông môn c*̃ng tới tu luyện. Trong ảo cảnh có thể thể tăng thêm linh hồn lực rất mạnh. Chỉ là chúng ta là Vũ giả, đều lựa chọn tu luyện ở Vũ cảnh. Đám linh giả kia thì tu luyện tại tiên cảnh. Đương nhiên, linh giả c*̃ng có đôi lúc muốn rèn luyện bản thân mình mà tiến vào tu luyện bên trong Vũ cảnh. Vũ giả muốn tu luyện linh hồn lực c*̉a mình thì c*̃ng có thể tiến vào tiên cảnh.
Thiết Chưởng Cuồng Ngưu nói.
- Cuồng Ngưu sư huynh, trong Vũ cảnh này có gì vậy?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Cái này thì có rất nhiều, sau khi tiến vào Vũ cảnh cái gì c*̃ng có. Có yêu thú, có hung địa, có trận pháp công kích, có khôi lỗi đang chờ ngươi. Thế nhưng ngươi yên tâm đi, coi như là ngươi bất hạnh ngã xuống c*̃ng chỉ là ảo giác mà thôi.
Thiết Chưởng Cuồng Ngưu nói xong lập tức nói tiếp với hắn:
- Tính cả hôm nay là lần thứ hai ta tới Vũ Linh ảo cảnh tu luyện, chúng ta c*̀ng nhau vào thôi.
- Được.
Lục Thiếu Du đáp. Sau đó hắn đi theo Thiết Chưởng Cuồng Ngưu tiến vào cánh cửa đá phía dưới chân núi.
Đi vào trong lòng ngọn núi, lúc này ở bên trong lòng núi c*̃ng có một đại điện. Trong đại điện lúc này có mấy đệ tử thân truyền đang xếp hàng đi vào một cánh cửa nhỏ.
- Nhị hộ pháp, hôm nay ta lại tới tu luyện.
Thiết Chưởng Cuồng Ngưu mang theo Lục Thiếu Du đi tới một cái bàn bằng đá gần đại điện, sau khi hành lễ với lão giả chừng năm mươi tuổi phía trước rồi nói.